Sermons

【Chapter 8-7】 < Rô-ma 8:18-25 > Sự Tái Lâm của Chúa và Vương Quốc Ngàn Năm



< Rô-ma 8:18-25 >

“Vả, tôi tưởng rằng những sự đau đớn bây giờ chẳng đáng so sánh với sự vinh hiển hầu đến, là sự sẽ được bày ra trong chúng ta. Thật thế, muôn vật ước ao nóng nảy mà trông đợi con cái Đức Chúa Trời được tỏ ra. Vì muôn vật đã bị bắt phục sự hư không, chẳng phải tự ý mình, bèn là bởi cớ Đấng bắt phục. Muôn vật mong rằng mình cũng sẽ được giải cứu khỏi làm tôi sự hư nát, đặng dự phần trong sự tự do vinh hiển của con cái Đức Chúa Trời. Vì chúng ta biết rằng muôn vật đều than thở và chịu khó nhọc cho đến ngày nay; không những muôn vật thôi, lại chúng ta, là kẻ có trái đầu mùa của Đức Thánh Linh, cũng than thở trong lòng, đang khi trông đợi sự làm con nuôi, tức là sự cứu chuộc thân thể chúng ta vậy. Vì chúng ta được cứu trong sự trông cậy, nhưng khi người ta đã thấy điều mình trông rồi, ấy không phải là trông nữa: mình thấy rồi, sao còn trông làm chi? Song nếu chúng ta trông điều mình không thấy, ấy là chúng ta chờ đợi điều đó cách nhịn nhục.”



Những ai là người công chính bởi tin vào sự công chính của Đức Chúa Trời thì nhận được sự vinh hiển của Thiên đàng. Đó là tại sao họ chịu khổ với Phúc âm của Nước và Thánh Linh của Chúa Jêsus, để được mặc lấy sự vinh quang của Thiên đàng. Tín đồ dâng chính họ cho Phúc âm của sự công chính của Đức Chúa Trời và chịu khổ trên thế gian này vì tham dự vào sự thống khổ của Đấng Christ thì được vinh hiển. 

Không vinh dự cho chúng ta vì chịu khổ cho Đức Chúa Trời là Đấng mà chúng ta tôn kính cách sâu xa sao? Chắc chắn là như thế. Đó là sự thống khổ vinh quang. Đó là lý do tại sao những người tin vào sự công chính của Đức Chúa Trời chịu khổ vì sự công chính của Ngài. Bây giờ bạn đang chịu khổ vì ai? Bạn chịu khổ cho thế gian và xác thịt của bạn chăng? Điều tốt lành nào mang lại cho linh hồn bạn khi bạn chịu khổ cho thế gian? Hãy chịu khổ vì sự công chính của Đức Chúa Trời và tin nó. Vinh hiển của Đức Chúa Trời sẽ ở trên bạn. 



Di sản chúng ta sẽ được ban phước trong tương lai


Chúng ta hãy suy nghĩ về di sản mà chúng ta sẽ nhận. Di sản mà chúng ta sẽ nhận ở thiên đàng là phần thưởng cùng cai trị với Đấng Christ trong trời mới và đất mới. Sự vinh quang mà chúng ta sẽ nhận trong Vương Quốc Ngàn Năm và Vương Quốc đời đời của Đức Chúa Trời thì quá vĩ đại không sao đo lường được. Chỉ những tín đồ tái sanh mới có thể biết và sẽ sở hữu sự vinh hiển đang chờ đợi họ. 



Sự vinh hiển không thể so sánh


“Vả, tôi tưởng rằng những sự đau đớn bây giờ chẳng đáng so sánh với sự vinh hiển hầu đến, là sự sẽ được bày ra trong chúng ta.” (Rô-ma 8:18).

So sánh sự vinh hiển mà người tin đồ sẽ nhận được và sự chịu khổ của họ trong hiện tại, Phao-lô nói rằng sự vinh hiển của họ vượt xa sự thống khổ hiện tại. Đây là điều hoàn toàn chính xác; sự vinh hiển đang chờ đợi chúng ta thì lớn hơn nhiều so với sự đau đớn mà chúng ta gánh chịu bây giờ. 



Sự mong chờ đúng đắn nhất của tạo vật 


“Thật thế, muôn vật ước ao nóng nảy mà trông đợi con cái Đức Chúa Trời được tỏ ra. Vì muôn vật đã bị bắt phục sự hư không, chẳng phải tự ý mình, bèn là bởi cớ Đấng bắt phục. Muôn vật mong rằng mình cũng sẽ được giải cứu khỏi làm tôi sự hư nát, đặng dự phần trong sự tự do vinh hiển của con cái Đức Chúa Trời.” (Rô-ma 8:19-21).

Mọi tạo vật của Đức Chúa Trời khao khát được giải thoát khỏi sự hủy hoại của tội lỗi. Để được giải thoát, Nước Đức Chúa Trời phải được thiết lập trên đất này. Những tạo vật này cũng chờ đợi con cái Đức Chúa Trời trở nên chủ nhân của Vương quóc Ngàn Năm. Vì vậy, mọi tạo vật chờ đợi đến ngày mà các con cái của Đức Chúa Trời cùng trị vì với Ngài được mặc lấy sự vinh hiển của Đức Chúa Trời, khi Vương quốc Đức Chúa Trời đến. 



Chờ đợi sự cứu chuộc thân thể 


“Vì chúng ta biết rằng muôn vật đều than thở và chịu khó nhọc cho đến ngày nay; không những muôn vật thôi, lại chúng ta, là kẻ có trái đầu mùa của Đức Thánh Linh, cũng than thở trong lòng, đang khi trông đợi sự làm con nuôi, tức là sự cứu chuộc thân thể chúng ta vậy. Vì chúng ta được cứu trong sự trông cậy, nhưng khi người ta đã thấy điều mình trông rồi, ấy không phải là trông nữa: mình thấy rồi, sao còn trông làm chi? Song nếu chúng ta trông điều mình không thấy, ấy là chúng ta chờ đợi điều đó cách nhịn nhục.” (Rô-ma 8:22-25).

Những ai tin vào Phúc âm của sự công chính của Đức Chúa Trời được cứu khỏi mọi tội lỗi của họ. Họ chờ đợi vương quốc của Đức Chúa Trời, với sự kiên trì trong mọi thống khổ cho đến khi ngày ấy đến. Họ chịu khổ vì Phúc âm không ngừng, và, qua đau khổ đó, hy vọng của họ về Vương quốc Đức Chúa Trời trở nên càng tha thiết hơn. Đó là lẽ tự nhiên. Họ không chờ đợi một hy vọng có thể thấy được bởi mắt xác thịt, nhưng thay vào đó, Vương quốc Đức Chúa Trời sẽ không thấy nếu họ không biến cải. 

Con người và tất cả các vật khác trong thế gian ngày nay sống một cuộc sống mệt mỏi không sao tả được. Thời gian tiếp tục qua đi, thế giới thay đổi, và vì kỹ thuật và nền văn minh lớn lên, hy vọng cho tương lai tăng lên trong lòng họ. Họ mong chờ để thấy một thiên đàng trên đất trong tương lai và vì thế trở nên lo lắng, bồn chồn, buồn thảm và kinh ngạc tại sao quá trình nó kéo dài, bất chấp tất cả diễn tiến. Máy vi tính, tự đôỉng hóa, và khoa học kỹ thuật khác tiếp tục phát triển, tuy thế nó càng ngày càng khó hơn để nghe được tiếng cười của người ta. 

Có hy vọng cho tương lai của con người không? Câu trả lời là tiếng “không” bất hạnh. Theo lời trong Khải huyền, cũng như trong quan điểm của các nhà khoa học, những thảm họa đang chờ đợi chúng ta bởi sự thiếu hụt nước, sự hủy diệt của tầng ô-zôn, hạn hán và nạn phá rừng dẫn nhiều người đến chổ chết khát và nóng. Bạn có cảm thấy rằng tất cả những thảm họa này đang chờ đợi bạn không? 

Chúng ta đang sống trong một thế giới dể chịu không? Nó có thể dễ chịu trong vài thứ. Có cái gì không thể mua bằng tiền không? Nhưng chúng ta cần nước sạch và môi trường lành mạnh. Vâng tầng ô-zôn đang bị phá hủy, cho phép những tia tử ngoại xuyên vào tầng khí quyển, trong lúc những tia cực tím làm cho cây cỏ biến dạng và lòng con người rắn lại. Sự lo âu của con người tăng lên, “Cái gì đang xảy ra trên thế giới này?” Nhưng không giống như những người của thế gian, chúng ta là những tín đồ tái sanh có đức tin rằng chúng ta sẽ dự phần trong sự sống lại và cai trị với Chúa Jêsus trong ngàn năm. 

Kinh thánh nói với chúng ta rằng chính Chúa sẽ xuống một lần nữa từ thiên đàng với tiếng kêu lớn của thiên sứ trưởng và tiếng kèn của Đức Chúa Trời (1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:16). Câu hỏi là “khi nào” Ngài trở lại? Chúa chúng ta hứa rằng Ngài sẽ trở xuống để cất những ai tin vào Nước, Huyết và Thánh Linh lên, và vì thế chúng ta đang chở đợi ngày ấy. 

Những ai được tái sanh bởi tin vào Phúc âm, “ Tội lỗi của tôi đã trao qua cho Chúa Jêsus khi Ngài chịu Báp-tem, và tôi tin Chúa là Cứu Chúa là Đấng bị phán xét vì tội lỗi của tôi trong vị thế của tôi.” Đức Chúa Trời ban cho chúng ta sự cứu rỗi qua con Độc Sanh của Ngài, Đức Chúa Jêsus Christ. Ngài sẽ trở lại để làm phục sinh dân sự Ngài và cho họ trị vì ngàn năm trên đất. Kinh thánh như là một bức tranh ráp từng mãnh mà nó phải được làm cho phù hợp với nhau bởi những người đọc. 

Khi Đức Chúa Jêsus đến thế gian lần nhứt, Ngài đến để kêu gọi tội nhân ăn năn. Ngài mang tội lỗi của họ trên thân thể Ngài qua Phép Báp-tem và đổ huyết Ngài ra trên Thập-tự-giá vì bị phán xét cho tội lỗi thế gian. Khi Chúa, Đấng hiên nay đang cư ngụ tại thiên đàng trở lại thế gian, Ngài sẽ làm cho những ai tin vào sự công chính của Đức Chúa Trời phục sinh để cùng Ngài trị vì một ngàn năm. 



Vương Quốc Ngàn Năm


Những ai thật sự yêu người khác trên thế gian này là con cái Đức Chúa Trời. Họ là nguời duy nhất có thể phổ biến Phúc âm của sự công chính của Đức Chúa Trời cho người hư mất để đem họ trở về với Đấng Christ. Những nguời của thế gian này ban phần thưởng cho con cái Đức Chúa Trời không? Không. Rồi Ngài làm gì? Khi Chúa Jêsus trở lại, Ngài sẽ thưởng cho họ bởi làm cho sống lại những ai tái sanh và cho phép họ trị vì trong ngàn năm. 

Vương quốc Ngàn Năm là dành cho chúng ta, những tín đồ tái sanh. Mặc dù thế gian hiện tại đang trở nên hoang vắng, khi Chúa chúng ta trở lại, chúng ta sẽ sống trong một thế giới mới. Ở đó, Chúa sẽ cho phép chúng ta trị vì với Ngài, và sống một đời sống hạnh phúc, vui vẻ bao lâu tùy chúng ta. 

Phao-lô nói trong Rô-ma 8:23, “Không những muôn vật thôi, lại chúng ta, là kẻ có trái đầu mùa của Đức Thánh Linh, cũng than thở trong lòng, đang khi trông đợi sự làm con nuôi, tức là sự cứu chuộc thân thể chúng ta vậy.” Bạn đang chờ đợi ngày ấy không? Dù chúng ta là trái đầu mùa của Đức Thánh Linh than khóc trong chúng ta, nôn nóng chờ đợi cho việc cứu chuộc thân thể chúng ta. Đức Chúa Trời nói rằng Ngài sẽ làm cho chúng ta sống lại, biến hoá thân thể chúng ta, và cho phép chúng ta sống với Ngài. Chúng ta, là người tái sanh, là người công chính, hy vọng và chờ đợi ngày trở lại của Ngài qua Đức Thánh Linh. 

Chúng ta than thở trong chính chúng ta. Tín đồ tái sanh biết thế giới sẽ trở nên giống như cái gì. Những gì mà các thầy bói nói trước về tương lai đều vô nghĩa. Người tín đồ tái sanh biết cách chính xác những gì sẽ xảy ra ở tương lai. Mặc dù thế gian thay đổi trong những gì chúng ta đã nói trước cách chính xác, bây giờ không ai muốn tin chúng ta. Nhưng những ai tin Lời viết ra của Đức Chúa Trời chờ đợi mà không kiêu hảnh. Mặc dù người khác không nhận thấy lời Đức Chúa Trời quan tâm đến họ, họ sống với hy vọng. 

Vì thế, những người chưa tin phải nhận sự cứu rỗi trước khi cuộc sống của họ kết thúc. Họ phải tin rằng Chúa Jêsus cất tất cả tội lỗi của họ bởi phép Báp-tem của Ngài và chịu phán xét thế cho chúng ta trên Thập-tự-giá. Và chỉ những người ấy có thể vào thiên đàng khi Ngày cuối cùng đến. Rồi chúng ta sẽ được phần thưởng, và vào Vương Quốc của Ngài để có cuộc sống đời đời. 

Bạn buồn không? Bạn mệt mõi không? Hay là bạn đang thỏa lòng với cuộc sống của bạn? Chúng ta phải biết rỏ và tin thế nào Chúa Jêsus trở nên Cứu Chúa của chúng ta trước khi chúng ta qua đời. Chúng ta cũng phải chuẩn bị cho đời sống của chúng ta ở thiên đàng. Thế giới này không phải là tất cả, biết lẽ thật này, chúng ta phải chuẩn bị cho cuộc sống Thiên đàng. Đó là nhữnmg gì mà người khôn ngoan phải làm. Bạn có sống vui thoả ngày qua ngày không? Nếu thế, bạn là người ngu dại. Những ai mong muốn điều tốt hơn thì đó là nước thiên đàng, và hãy chuẩn bị làm cho ước mơ thành sự thật, nói cách khác, là người khôn phải xây dựng nhà mình trên Vầng Đá. 



Trong Vương Quốc Ngàn Năm


Đức Chúa Trời tạo chúng ta theo hình ảnh của Ngài và muốn chúng ta sống với Ngài mãi mãi. Đó là lý do tại sao Đức Chúa Trời đến thế gian này, nhận Phép Báp-tem, và đổ huyết của Ngài ra để giải thoát chúng ta ra khỏi tất cả tội lỗi của chúng ta. Những ai tin vào sự công chính của Đức Chúa Trời thì sống với Ngài, và Chúa sẽ thưởng cho họ. Chúa chúng ta sẽ lau hết nước mắt khỏi mắt chúng ta và thưởng cho chúng ta về tất cả những khó nhọc và cô đơn mà chúng ta đã chịu. 

Đức Chúa Trời làm mới lại tất cả. Ngài sẽ cho phép một thế giới mới đến, nơi mà một trẻ con còn bú có thể đặt tay của nó vào hang rắn hổ mang và sẽ không bị cắn (Ê-sai 11:8). Chúng ta hãy tin và nôn nóng chờ đợi những gì chưa thấy, hy vọng về ngày ấy bởi lòng kiên định. Nếu chúng ta nói rằng chúng ta chờ đợi những gì chúng ta thấy thì chúng ta là người ngu dại. Nếu, trên khía cạnh khác, chúng ta chờ đợi những gì không thấy và tin vào Lời Đức Chúa Trời thì chúng ta là người khôn ngoan. Sau sự cứu rỗi của chúng ta, chúng ta chờ đợi sự vinh hiển, mặc dù hiện tại không thấy bằng mắt của chúng ta, nhưng chắc chắn sẽ đến. 

Chính Đức Thánh Linh thở than nhiều hơn chúng ta nhưng vẫn làm cho chúng ta chờ đợi. Chúng ta nôn nóng chờ đợi xác thịt chúng ta thay đổi qua thân xác thuộc linh và cai trị khi thời điểm của chúng ta đến. Đức Thánh Linh Đấng ngự trong chúng ta nói gì? Ngài làm cho chúng ta chờ đợi gì? Ngài làm cho chúng ta chờ đợi Vương Quốc Ngàn Năm. Chúa đang chờ đợi để làm mới lại thân thể chúng ta và sống với chúng ta. Chúng ta cũng chờ đợi để cai trị cùng với Đức Chúa Trời trong ngàn năm. 

Ha-lê-lu-gia! Chúng ta hãy dâng lời cảm tạ lên cho Chúa chúng ta.

Cơ đốc nhân sống với hy vọng vì Thiên đàng và tin tưởng vào hy vọng của họ. Sự tin tưởng này là không dựa trên cảm xúc của chúng ta, nhưng trên Lời của Đức Chúa Trời, Đấng không hề nói dối.