Sermons

[11-7] < Xuất Ê-díp-tô ký 25:1-9 > Những Vật Liệu Xây Dựng Đền Tạm Được Đặt Trên Nền Tảng Của Đức Tin



< Xuất Ê-díp-tô ký 25:1-9 >

“Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy nói cùng dân Y-sơ-ra-ên đặng họ dâng lễ vật cho ta; các ngươi hãy nhận lấy lễ vật của mọi người có lòng thành dâng cho. Nầy là lễ vật các ngươi sẽ nhận lấy của họ: vàng, bạc, và đồng; chỉ xanh, tím, đỏ, vải gai mịn, lông dê, da chiên đực nhuộm đỏ, da cá nược, cây si-tim, dầu thắp, hương liệu đặng làm dầu xức và hương, bích ngọc cùng các thứ ngọc khác để gắn vào ê-phót và bảng đeo ngực. Họ sẽ làm cho ta một đền thánh và ta sẽ ở giữa họ. Hãy làm đền đó y như kiểu đền tạm cùng kiểu các đồ dùng mà ta sẽ chỉ cho ngươi.”



Những Cuộc Sống Khốn Khổ


Trong một bài thơ với tựa đề ‘Thi thiên của cuộc sống,’ Henry Wadsworth Longfellow viết, “Đừng nói với tôi trong muôn vàn tiếng than, ‘đời chỉ là một giấc mơ trống vắng!’” 

Tuy nhiên nếu bạn thật sự nghĩ về nó, đời sống của con người thật khốn khổ. Mặc dù đời sống của mỗi người dường như kết thúc trong bụi đất vô nghĩa sau một kiếp sống ngắn ngủi, cô đơn trong thế giới hoang vu này, thế gian không là điểm kết thúc cuối cùng. Vì tội lỗi, kết thúc cuối cùng của một đời người sẽ là địa ngục khốn khổ, kinh khiếp đời đời. 

Người ta thường không quan tâm đến sự chết của họ và thế giới trong vùng mộ. Trong khi sống trên thế gian, người ta sống không có mục đích, hướng về địa ngục, không thể gặp Đức Chúa Trời là Đấng cứu rỗi họ. Đó là đời sống. Nhưng nếu đó là tất cả những gì của cuộc sống, thì chúng ta thật là khốn khổ và đáng thương. 

Đối với những đời sống như thế, Đấng Mê-si-a đang chờ đợi. Nếu con người bị ném vào trong một thế giới rộng mở cách vô thức chỉ để lang thang không mục đích và biến mất trong bóng tối, họ thật sự bị đưa vào một cuộc sống khốn khổ và đáng thương. Tất cả chúng ta có nhận thức này chỉ bởi nhìn vào những người chung quanh chúng ta. 

Một ngày nọ, khi tôi đang ngồi trong xe, tôi thấy một cụ già, khoảng 60 tuổi, đang đi bộ dọc đường. Đi quay lưng về phía tôi, đầu ông cúi, và vai ông chùng xuống, trông thật cô đơn. Khi tôi ấn kèn, ông quay lại và tôi thấy gương mặt của ông đầy vẽ buồn phiền. Nhìn sự biểu hiện của cụ già, tôi trầm ngâm một chút. Ong cụ này có lẽ đang cảm thấy cuộc đời trống vắng là dường nào. Cảnh hiu quạnh của mùa thu có lẽ làm tăng lên cảm giác trống rổng này, làm cho ông cảm thấy sự vô ích của cuộc đời ông. Không chỉ đời sống của cụ ông này, nhưng thật sự mọi người là như vậy, thật đáng thương. 

Với thời gian lướt qua nhanh, người ta không nhận thấy rằng họ trở nên già, cho đến khi họ khám phá ra những nếp nhăn hằn sâu. Nhiều người trong số họ đối diện với quá nhiều khó khăn trong cuộc sống ngay cả họ không có cơ hội để dừng lại, quay lại và nhận biết là họ đang đi về đâu. Dù cho tất cả cha mẹ đã sống và làm việc cách khó nhọc vì con cái của mình và gia đình, chữ nghĩa không thể diễn tả được hết nỗi buồn của họ, vì khi họ đối diện với buổi xế chiều của cuộc đời họ, không có gì tồn tại trong cuộc sống của họ. 

Tiếp nối bởi những cảm xúc của họ, không bao lâu họ bị bao trùm bởi giọt lệ. Sau thời gian như thế trôi qua, và sau nhiều năm trôi qua, cuối cùng họ cũng có cơ hội để nhìn lại, và khi họ làm thế, tất cả những gì họ có thể nhận thấy chỉ là cảnh cô đơn huyền bí của cuối thu trong sự phản ánh riêng tư của họ. Vào mùa Thu, khi tất cả lá vàng rơi xuống, và rồi đối diện với mùa Đông buồn thảm, họ cũng nhận ra rằng cuộc đời của họ sớm biến đi trong cách này. Dĩ nhiên họ hối hận vì họ nhận ra điều này quá trể. Hy vọng gì cho những người này khi họ qua đời mà không gặp được Chúa? Những người như thế kết thúc trong khi không có Đấng Mê-si-a là đời đời đáng thương. 

Chính tôi đã có đời sống đáng thương khi tôi chưa gặp Chúa. Bạn thế nào? Bạn đang hướng về đâu nếu bạn không gặp Chúa? Có quá nhiều người trên thế gian này sống cuộc sống vô phúc vì họ không gặp Chúa. 

Lòng tôi tan nát khi tôi nghĩ đến những người này, có quá nhiều người để dành cho vô phước. Tất cả điều mà người ta làm cho những con heo là cho chúng ăn cho đến khi chúng đối diện với ngày cuối cùng, nhưng đời sống của chúng ta thì khác với những con heo, vì chúng ta phải lo liệu trước và nhìn vượt qua ngày hôm nay để thấy tương lai đời đời. Nhiều người đối diện với ngày cuối cùng của họ với đầy lòng hối tiếc. Dù họ biết rằng có Nước Thiên đàng đời đời, họ nhận ra rằng họ không thích hợp để vào đó, vì họ còn có tội. Có quá nhiều người đầy sự hối hận như thế chỉ làm cho tôi thương xót và than khóc cho định mệnh buồn thảm của họ. 

Khi chúng ta nghĩ về những người này, là những người không thể vào nơi phước hạnh mà Đức Chúa Trời đã chuẩn bị, và rồi họ sẽ biến mất trong cái thế giới này mà không hoàn thành mục đích của cuộc sống của họ, chúng ta chỉ có thể thương xót những linh hồn này và khóc cho số phận của họ. Đó là lý do tại sao cuộc sống thường được so sánh với một cuộc hành trình qua biển đầy gian khổ và khó nhọc. Liên hệ đến cuộc sống, nhiều người nói rằng, nó giống như cuộc sống trên biển, cố gắng để sống còn trong thế giới con người cay đắng, từ lúc họ mới sanh ra cho đến khi chết, họ phải chịu khổ, bị đá và than khóc để được sống còn. 

Khi chúng ta tự nhắc nhở chúng ta rằng đó là những gì mà cuộc sống bao gồm. Thật sự chúng ta nhận ra với sự giải thích lẽ thật về Đền tạm này cho mọi người và giúp họ gặp Chúa là công việc quan trọng nhất trong tất cả công việc. Tại sao? Bởi vì qua tế lễ, Đức Chúa Trời ban cho những con người tội lỗi này sự cứu rỗi khỏi tội bởi gặp họ trong Nhà của Đức Chúa Trời. Đền tạm là Nhà của Đức Chúa Trời được thiết lập trong đồng vắng. Trong Nhà của Đức Chúa Trời này, Đền tạm, Đức Chúa Trời gặp những tội nhân qua ân điển của sự chuộc tội được thực hiện qua tế lễ. Đức Chúa Trời phán với chúng ta, Ta sẽ cho người xây dựng cho ta một cái nhà, nơi đó ta ngự trị, và ta sẽ gặp ngươi bên trong Đền tạm, Nhà của Đức Chúa Trời, là nơi bất cứ ai cũng có cơ hội gặp Đức Chúa Trời. 

Đức tin thật trong lẽ thật của Đền tạm không thể đổi với bất cứ điều gì khác trên thế gian này, và nó quí giá nhất mà không thể mua bằng bất cứ giá nào. Tôi tin rằng vì mọi người trong chúng ta là những người có đức tin của Cơ đốc nhân tin Đức Chúa Jêsus Christ là Cứu Chúa của chúng ta, có một kiến thức chính xác, và đức tin đúng của Đền tạm này là lối bước vào con đường phước hạnh hơn. 



Chúng Ta Sống Đời Sống Phước Hạnh


Lòng của tôi được đổ đầy với những tư tưởng hạnh phúc, ngạc nhiên biết bao nếu có bất cứ một ai sống một cuộc sống phước hạnh như chúng ta đang sống. Dù đời sống là một thực thể đầy trắc ẩn, nhiều người tiếp tục như thế trong cuộc sống của họ trong khi vẫn hoàn toàn quên lãng số phận của họ. Nhưng Đức Chúa Trời muốn làm cho họ nhận thức sự ngu dại của họ trước Ngài, và làm cho lòng họ biết ăn năn. Mặt khác, họ tiếp tục cố gắng sống cuộc sống của họ mà không chịu lắng nghe Phúc âm mà Đức Chúa Trời đã ban cho họ cách miễn phí, và ngay cả cũng không chịu mở một khoảng nhỏ nhất trong lòng của họ để tiếp nhận nó. 

Xuất Ê-díp-tô ký nói với chúng ta về 10 tai họa mà Đức Chúa Trời mang đến cho Pha-ra-ôn. Tổng cộng có 10 tai họa giáng xuống đất Ê-díp-tô. Đức Chúa Trời ra lệnh cho Pha-ra-ôn hãy để cho dân sự Ngài đang sống ở Ê-díp-tô ra đi. Ngài phán với Pha-ra-ôn rằng nếu ông không vâng lời Ngài, Ngài sẽ mang 10 tai họa đến cho ông. Nhưng Pha-ra-ôn không lắng nghe những gì mà Ngài phán với ông, chống lại mạng lệnh của Ngài cách ngu xuẩn, và cuối cùng phải nhận 10 tai họa mà Đức Chúa Trời đã phán. Tính bướng bỉnh của Pha-ra-ôn là căn gốc của sự sai trái. Lý do tại sao, cuối cùng ông cũng tha tự do cho dân Y-sơ-ra-ên chỉ sau khi nhận hình phạt của Đức Chúa Trời, là vì ông bị Satan kềm giữ. Điều này cũng liên hệ tính ngoan cố sai trái của chúng ta được tìm thấy trong mỗi một người của chúng ta. 

Tuy nhiên, những người như thế vẫn có thể nhận sự tha tội của Đức Chúa Trời trong Đền tạm của Ngài, và sống với Ngài bởi đức tin. Những người quá bướng bỉnh ngoan cố tiếp tục từ chối và không tin lẽ thật của Đức Chúa Trời với sự ngu dại của con lừa. Đó là lý do tại sao có nhiều người thất bại trong việc gặp gở Đức Chúa Trời của lẽ thật, họ sống đời sống như là những tội nhân, và cuối cùng đối diện với sự hủy diệt. Điều này làm cho tôi buồn khổ. Có quá nhiều người sống một đời sống quá ngu dại trước mặt Đức Chúa Trời. 

Vì những người như thế qui phục trong thời gian ngắn khi họ đối diện với thử thách gay go, nhưng rồi họ lập tức quay lại nơi mà trước kia họ khước từ ý muốn Đức Chúa Trời và một lần nữa họ tiếp tục trở lại con đường ngoan cố của họ, họ sẽ đối diện với tai họa thứ nhì. Với tai họa thứ nhì, họ chịu nhường một ít. Nhưng điều này không kéo dài, vì họ lại bắt đầu không vâng phục Đức Chúa Trời và thách thức Ngài. Và vì thế họ phải chịu tai họa thứ ba, và rồi theo sau là tai họa thứ tư, năm, sáu, bảy, tám và chín và cuối cùng họ phải chịu khuất phục sau tai nạn cuối cùng và bị hủy diệt. 

Khi tai họa cuối cùng đến, sẽ có nhiều người gánh chịu sự khốn khổ của địa ngục vì không tin vào những gì mà Đấng Messiah đã làm cho họ. Có ngu dại không cho những người có đời sống như thế? Đó là lý do tại sao đời sống con người quá đáng thương. 

Vì đời sống con người chỉ là đáng thương trước Đức Chúa Trời, nên bạn phải nhận thức rằng gặp Đức Chúa Trời trong Đền tạm là một phước lớn cho bạn, và chăm chú vào Lời của Đền tạm với sự nhận thức rõ này. 



Các Lễ Vật Mà Đức Chúa Trời Ra Lệnh Cho Chúng Ta 


Đức Chúa Trời truyền lệnh cho Môi-se lên núi Si-nai và ban cho ông một bộ hệ thống Luật pháp của Ngài. Trước hết, Ngài ban cho Môi-se Mười Điều răn: “Trước mặt ta ngươi chớ có các thần khác; Ngươi không được làm tượng chạm cũng như không được quỳ; ngươi chớ lấy danh Ta mà làm chơi; ngươi hãy nhớ ngày Sa-bát và giữ nó làm ngày thánh; Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi; Ngươi chớ giết người; ngươi chớ trộm cắp; ngươi chớ nói chứng dối nghịch cùng kẻ lân cận ngươi; và ngươi không được thèm muốn chiếm hữu.” Và thêm vào đó Đức Chúa Trời phán với họ những luật khác mà dân Y-sơ-ra-ên phải giữ trong đời sống hàng ngày của họ: chúng tổng cộng 613 điều luật và luật pháp của Đức Chúa Trời. 

613 điều luật này bao gồm những việc như phải làm gì khi người dân Y-sơ-ra-ên mất trâu bò của họ, phải làm gì khi trâu bò của người khác rơi xuống hố, họ không được loạn luân, nếu họ có đầy tớ họ phải phóng thích chúng vào năm thứ bảy, nếu họ để đầy tớ gái của họ cưới đầy tớ trai và có con họ phải để cho đầy tớ trai đi ra một mình trong năm thứ bảy và vân vân. Đức Chúa Trời phán với Môi-se tất cả luật đạo đức mà người dân Y-sơ-ra-ên phải giữ bởi đức tin dưới cái nhìn của Đức Chúa Trời trong đời sống hàng ngày của họ. 

Rồi Đức Chúa Trời phán bảo Môi-se xuống núi, tập họp các trưởng lão lại, và công bố điều răn của Ngài. Nghe Lời của Đức Chúa Trời, tất cả dân sự Y-sơ-ra-ên đồng ý và thề với huyết của họ rằng họ sẽ vâng theo điều răn của Ngài (Xuất Ê-díp-tô ký 24:1-4).

Rồi Đức Chúa Trời gọi Môi se lên núi lần nữa, lần này Ngài ra lệnh cho Môi se cất Đền tạm. 

Đức Chúa Trời phán với Môi-se, “Hãy nói cùng dân Y-sơ-ra-ên đặng họ dâng lễ vật cho ta; các ngươi hãy nhận lấy lễ vật của mọi người có lòng thành dâng cho.” (Xuất Ê-díp-tô ký 25:2). Rồi Ngài kể ra các loại lễ vật: “Nầy là lễ vật các ngươi sẽ nhận lấy của họ: vàng, bạc, và đồng; chỉ xanh, tím, đỏ, vải gai mịn, lông dê, da chiên đực nhuộm đỏ, da cá nược, cây si-tim, dầu thắp, hương liệu đặng làm dầu xức và hương, bích ngọc cùng các thứ ngọc khác để gắn vào ê-phót và bảng đeo ngực.” (Xuất Ê-díp-tô ký 25:3-7).

Có một mục đích vững vàng ở phía sau lời phán của Đức Chúa Trời đối với họ về việc dâng của lễ. Mục đích này là để xây dựng Nhà của Đức Chúa Trời, nơi không có tội lỗi và nơi mà Đức Chúa Trời ngự trị, để ở đó Ngài có thể gặp dân sự Y-sơ-ra-ên của Ngài và làm cho tội lỗi biến mất. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là Đức Chúa Trời phán với họ mang tiền đến để xây dựng đài tưởng niệm như các nhà thờ ngày nay. Tiên tri giả trong Cơ đốc giáo ngày nay thiên về việc áp dụng sai đoạn văn này khi họ cố gắng xây dựng nhà thờ của họ để làm thỏa lòng tham muốn của họ. 

Trái lại, Đức Chúa Trời phán với dân Y-sơ-ra-ên phải mang đến cho Ngài những của lễ để Ngài dùng xây dựng Nhà riêng của Ngài và ban phước lành phong phú cho họ ở đó. Trong thực tế, lý do tại sao Đức Chúa Trời nhận những của lễ này là để giải thoát chúng ta ra khỏi tội lỗi của chúng ta và cứu chúng ta ra khỏi sự phán xét của chúng ta. Nó dùng để Đức Chúa Trời gặp gở chúng ta. Chúng ta là những người sống trong cuộc sống đáng thương, để tẩy sạch tội lỗi chúng ta, làm cho tội lỗi chúng ta biến mất, và làm cho chúng ta trở nên dân sự của Ngài. 



Ý Nghĩa Thuộc Linh Ẩn Dấu Của Những Của Lễ Mà Đức Chúa Trời Ra Lệnh Mang Đến Cho Ngài 


Trước khi chúng ta tiếp tục đi xa hơn, trước hết chúng ta hãy dành thì giờ để tìm hiểu ý nghĩa thuộc linh của những của dâng mà Đức Chúa Trời ra lệnh mang đến cho Ngài. Sau đó, chúng ta xem xét đức tin của chúng ta trong ánh sáng của nó. 

Vàng, Bạc và Đồng


Truớc tiên, chúng ta nên tìm xem vàng, bạc và đồng được dùng ở đâu. Trong Đền tạm, vàng được dùng nơi Thánh, và những chi tiết được tìm thấy trong đó, bao gồm chân đèn, bàn bánh trần thiết, bàn thờ xông hương, nấp thi ân, và hòm giao ước. Vàng chỉ tỏ đức tin trong Lời của Đức Chúa Trời. Và bạc chỉ tỏ ân điển cứu rỗi. Nó phán với chúng ta rằng chúng ta phải có đức tin tin vào ân điển cứu rỗi được ban cho chỉ bởi Đấng Mê-si-a, và đức tin tin rằng Chúa chúng ta đã cất tất cả tội lỗi của chúng ta và chịu phán xét vì chúng ta. 

Trái lại, đồng được dùng cho những đế, lổ của trụ đền tạm, các móc của nó, chậu rửa, và bàn thờ của lễ thiêu. Tất cả những dụng cụ bằng đồng được chôn hay đặt dưới đất. Điều này chỉ tỏ sự phán xét tội lỗi của con người, và đồng cũng nói với chúng ta rằng chúng ta là người bị hình phạt bởi Đức Chúa Trời vì sự thất bại trong việc giữ Luật pháp và vì tội lỗi của chúng ta. 

Thế thì, ý nghĩa thuộc linh của Vàng, Bạc và Đồng là gì? Chúng cấu thành nền tảng của đức tin trong việc nhận món quà cứu rỗi được Đức Chúa Trời ban cho. Kinh thánh phán với chúng ta rằng tất cả chúng ta là tội nhân là người không thể giữ trọn vẹn Luật pháp của Đức Chúa Trời, vì thế chúng ta phải bị chết vì tội lỗi của chúng ta, và thay vì chúng ta phải chết, Chúa đã đến trong thế gian này và chịu hình phạt vì tội lỗi của chúng ta bởi trở nên sinh tế của của lễ chuộc tội đã được ban cho trong Đền tạm. 

Để giải quyết vấn đề tội lỗi của họ, tội nhân mang con sinh không tì vít đến Đền tạm và theo hệ thống tế lễ, chuyển tội của họ qua con sinh bằng cách đặt tay trên đầu nó; sinh tế nhận tội của họ và rồi phải chịu đổ huyết ra. Bởi làm thế, dân Y-sơ-ra-ên, là những người bị trói buộc vào địa ngục (đồng) có thể nhận được sự tha tội (bạc) và thoát khỏi sự trừng phạt của tội lỗi bởi đức tin (vàng). 



Chỉ Xanh, Tím, Đỏ Và Vải Gai Mịn 


Đây là những vật liệu khác thường được dùng; chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn. Những sợi chỉ này được dùng cho cửa hành lang Đền tạm, cửa Nơi Thánh, và bức màn phân cách giữa nơi Thánh và nơi Chí Thánh. Bốn loại chỉ này nói với chúng ta về lẽ thật như đã được tiên tri trong Sáng thế ký 3:15, rằng Chúa sẽ đến bởi dòng dõi người nữ. Thật vậy Chúa chúng ta đến thế gian này và cứu tội nhân ra khỏi tội lỗi của họ bởi chịu Báp-tem và bị đóng đinh, và chính Đức Chúa Trời đã cứu chúng ta. 

Bốn loại chỉ này được dùng không chỉ cho cửa Đền tạm nhưng cũng được dùng làm bộ áo lễ cho Thầy Tế Lễ Cả và tấm phủ thứ nhất của Đền tạm. Đó là giao ước của Đức Chúa Trời mà Đức Chúa Jêsus Christ đã đến thế gian và cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi bởi thực hiện công việc của Ngài qua hình bóng của chỉ xanh, tím và đỏ. Thực tế, Chúa của chúng ta giữ lời hứa này và đã cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi của thế gian. 

Điểm chính yếu nhất của cửa Đền tạm là chỉ xanh. Tại sao Đức Chúa Jêsus Christ đến thế gian trong vai trò Đấng Mê-si-a mà phải chịu chết trên Thập-tự-giá? Lý do là vì Ngài chịu Báp-tem. Chỉ xanh chỉ tỏ Báp-tem của Chúa Jêsus, Chỉ tím nói với chúng ta rằng Chúa Jêsus là Vua, và chỉ đỏ chỉ tỏ sự đóng đinh của Ngài và huyết đổ ra. Chỉ xanh, tím và đỏ và vải gai mịn là vật liệu xây dựng chủ yếu, mà chúng cấu tạo thành ân điển cứu rỗi mà Đức Chúa Jêsus Christ đã ban cho chúng ta bởi việc đến thế gian như Đấng Mê-si-a và nhận tất cả tội lỗi của chúng ta cho chính Ngài. 

Nhiều người trên thế gian này chỉ nhấn mạnh rằng Đức Chúa Jêsus Christ là Con Đức Chúa Trời, và Ngài thật sự chính là Đức Chúa Trời. Nhưng Đức Chúa Trời phán với chúng ta rõ ràng rằng qua đền tạm, lời dạy như thế không bao gồm hết lẽ thật. 

Sứ đồ Phi-e-rơ nói trong 1 Phi-e-rơ 3:21, “Phép báp-têm bây giờ bèn là ảnh tượng của sự ấy để cứu anh em, phép ấy chẳng phải sự làm sạch ô uế của thân thể, nhưng một sự liên lạc lương tâm tốt với Đức Chúa Trời, bởi sự sống lại của Đức Chúa Jêsus Christ,”

Điều này làm chứng cho chúng ta rằng Đức Chúa Jêsus Christ đã thực hiện lời hứa cứu rỗi của Ngài và đặt nền móng đức tin bởi nhận Báp-tem của Chúa Jêsus là ảnh tượng để cứu chúng ta. Ai là Đấng Mê-si-a của chúng ta? Mê-si-a nghĩa là Cứu Chúa, nói với chúng ta rằng Chúa Jêsus đến thế gian này, chịu Báp-tem để cất tất cả tội lỗi của thế gian qua Ngài, và đã thật sự đặt chúng lên Ngài bởi Báp-tem của Ngài. 

Đức Chúa Trời bảo dân Y-sơ-ra-ên làm cửa hành lang Đền tạm bằng cách dệt nó bởi chỉ xanh, tím , đỏ và vải gai mịn. Và mục đích của Chúa chúng ta, Vua muôn vua, Chúa của Thiên đàng, đến thế gian này trong xác thịt con người để hoàn thành lẽ thật của chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn này. Chúa chúng ta đến trong xác thịt con người và nhận Báp-tem để hoàn thành tất cả sự công chính của Đức Chúa Trời từ Giăng Báp-tít, một đại diện của nhân loại. 

Đây là “anh em” của tế lễ trong Cựu Ước, nó nhận tội của người Y-sơ-ra-ên chuyển qua nó bởi việc đặt tay trên đầu nó và bị hình phạt thế cho dân sự. Nói cách khác, giống như của tế lễ trong thời Cựu Ước, Chúa Jêsus đến trong thời Tân Ước như là của lễ chuộc tội cho tất cả tội nhân, chịu Báp-tem, chịu đóng đinh, và bởi thế mang tất cả sự hình phạt của cả thế gian. Chúa Jêsus hoàn thành lẽ thật trong chỉ xanh, tím và đỏ bởi chịu Báp-tem bởi Giăng, như Chiên Con Tế lễ của Đức Chúa Trời. Bởi Báp-tem này, Chúa Jêsus cất tất cả tội lỗi của nhân loại qua chính Ngài một lần đủ cả. 

Lý do tại sao hầu hết Cơ đốc nhân trở thành loại người xấu hơn cả những loại người tôn giáo khác là vì họ đã không thể hiểu và tin vào lẽ thật của chỉ xanh - Báp-tem của Chúa Jêsus - và vì thế họ không nhận được sự tha tội tức thì. Khi Cơ đốc nhân không được giải thích đúng về Báp-tem mà Chúa Jêsus nhận để cất tội lỗi của chúng ta qua cho Ngài, thì nền tảng đức tin của họ không thể được đặt đúng ngay từ lúc ban đầu. 

Nói cách chính xác, chỉ xanh là phương pháp và lẽ thật mà bởi đó Đấng Mê-si-a đến thế gian này và nhận tất cả tội lỗi của chúng ta qua Ngài. Và chỉ đỏ chỉ tỏ Huyết của Chúa Jêsus. Lý do tại sao Đức Chúa Jêsus Christ chịu đóng đinh, đổ huyết Ngài ra, và chết trên Thập-tự-giá là vì tất cả tội lỗi của chúng ta đã chuyển qua cho Ngài bởi Báp-tem của Ngài. Vì Chúa Jêsus đã cất tất cả tội lỗi của chúng ta qua Ngài bởi Báp-tem của Ngài nhận từ Giăng nên Ngài chết trên Thập-tự-giá và vì thế sự hy sinh của Ngài cho chúng ta không trở nên vô ích. Vì Đức Chúa Jêsus Christ, Đấng Mê-si-a mang tất cả hình phạt tội lỗi của chúng ta bởi Báp-tem và sự đóng đinh của Ngài nên Ngài có thể hoàn tất sự cứu rỗi. 

Chỉ tím có nghĩa là Đức Chúa Jêsus là Đức Chúa Trời và Vua của các vua. Mặc dù Đức Chúa Jêsus Christ là Vua của các vua (chỉ tím), nếu Ngài đã không chịu Báp-tem bởi Giăng Báp-tít, đại diện của nhân loại, và vì thế Ngài đã không cất tội lỗi của chúng ta qua Ngài (chỉ xanh) thì dầu cho Ngài chịu khổ hình bao nhiêu, và đau đớn chết trên Thập-tự-giá (chỉ đỏ) thì sự chết của Ngài cũng vô nghĩa. Vải gai mịn nói với chúng ta rằng Lời tiên tri mà Đức Chúa Trời phán bảo trong Cựu Ước tất cả được ứng nghiệm trong Tân Ước. 



Cơ Đốc Giáo Ngày Ngay Đánh Mất Ý Nghĩa Của Chỉ Xanh 


Có khuynh hướng rõ rệt trong Cơ đốc giáo ngày nay bỏ qua chỉ màu xanh trong bốn bước và tự ý giải thích Lời của Đức Chúa Trời theo ý riêng – tội lớn này chắc chắn sẽ bị trừng phạt. 

Chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn dùng cho cửa của hành lang Đền tạm nói với chúng ta lẽ thật của sự cứu rỗi, để cứu chúng ta ra khỏi tội, Đức Chúa Jêsus Christ, Đấng Mê-si-a của chúng ta phải đến thế gian trong xác thịt con người, chịu Báp-tem và đóng đinh. Chúa Jêsus cất tất cả tội lỗi chúng ta qua Ngài. 

Làm thế nào Chúa Jêsus nhận lấy tội lỗi chúng ta được? Ngài nhận chúng qua Báp-tem mà Ngài đã nhận từ Giăng. Chỉ bởi nhận tội lỗi của chúng ta qua Ngài, Chúa Jêsus có thể trở thành Cứu Chúa thật sự của chúng ta. Đó là tại sao cửa của Đền tạm phải được dệt bằng bốn loại chỉ này, vì chúng bày tỏ cho chúng ta rằng Chúa Jêsus, Đấng đến thế gian này, chịu Báp-tem, đổ huyết Ngài ra trên Thập-tự-giá, và sống lại từ kẻ chết, chính là Đức Chúa Trời. 

Như thế, cửa của hành lang Đền tạm được làm bằng những sợi chỉ màu xanh, tím, đỏ và vải gai mịn. Chúa Jêsus là cửa của sự cứu rỗi dẫn chúng ta vào Nước Thiên đàng. Cửa này là cửa được dệt bằng chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn. Jêsus là Cứu Chúa của tội nhân. Báp-tem của Chúa Jêsus và sự đóng đinh của Ngài là ân điển của sự cứu rỗi đã cứu tội nhân ra khỏi tội lỗi của họ. 

Vì Cơ đốc giáo ngày nay đã thất bại trong sự tìm hiểu cách chính xác về Báp-tem của Chúa Jêsus nên họ không thể gặp Đức Chúa Trời thật và thay vào đó họ kết thúc như những người có tôn giáo khác. Vì thế để đức tin của chúng ta được quan tâm đến, trước hết chúng ta phải đặt nền tảng đức tin vững chắc trên lẽ thật chỉ xanh, tím, đỏ. Nền tảng của đức tin này là việc Chúa chúng ta đã đến thế gian và đã cứu bạn và tôi ra khỏi tội lỗi của thế gian qua chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn. 

Chúa Jêsus đến thế gian và đã hoàn tất sự cứu rỗi để cứu chúng ta ra khỏi tội bởi Báp-tem và Huyết Ngài trên Thập-tự-giá. Đặc biệt là Chúa Jêsus đến thế gian trong thân xác con người, nhận lấy tội lỗi của thế gian qua Báp-tem, chuộc tội cho chúng ta bởi huyết Ngài trên Thập-tự-giá, và vì thế chịu hình phạt thế cho chúng ta bởi sự chết của Ngài trên Thập-tự-giá. Chúa Jêsus này là Đấng đã cứu chúng ta bởi Nước và Huyết (1 Giăng 5:4-8) là Chúa của loài thọ tạo, là Đấng tạo dựng nên chúng ta, và Đấng đã ban cho chúng ta ân điển cứu rỗi để cứu chúng ta. Chúa Jêsus này là Đấng đã cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi và hình phạt của chúng ta đã trở nên Cứu Chúa thật của chúng ta. Đó là những gì mà vật liệu xây dựng Đền tạm nói với chúng ta. 

Như thế, chúng ta phải thiết lập đức tin của chúng ta cách vững vàng bởi tin vào những vật liệu mang hình bóng này. Tin Chúa Jêsus là Đấng đã đến, là Mê-si-a, là Cứu Chúa của chúng ta, chúng ta phải tin cách rõ ràng và chính xác với cả lòng của chúng ta trong Báp-tem mà Ngài đã nhận chịu, trong hình phạt mà Ngài đã gánh chịu vì chúng ta trên Thập-tự-giá, và trong sự sống lại từ kẻ chết. Cứu Chúa là Đấng ban cho chúng ta ân điển cứu rỗi để cứu chúng ta ra khỏi mọi tội bởi Báp-tem và Huyết của Ngài đổ ra trên Thập-tự-giá không chỉ là con người mà Ngài là Tạo hoá, Đấng dựng nên loài người và mọi vật trong vũ trụ. Chúng ta phải nhận đức tin của chúng ta trong chỉ xanh, tím, đỏ. Không có đức tin xưng nhận như thế, nó không thể đứng vững vàng để tin Chúa Jêsus là Cứu Chúa. 

Bạn đã bao giờ chơi trò chơi tiếp âm câm chưa? Trò chơi này bắt đầu từ một người được phát cho một cái thẻ trong đó có ghi một câu. Trước tiên người này đọc câu này cách kín đáo, và rồi diển tả câu này bằng môi của mình cách yên lặng – không có tiếng, chỉ nhấp môi thôi – người kế tiếp đọc câu này qua sự nhấp môi của người đầu và chuyển qua cho người thứ ba. Người thứ ba đọc trên môi của người thứ hai và chuyển qua cho người thứ tư theo cùng cách trên, và tiếp tục cho đến người cuối cùng. Điểm chính của trò chơi này là người cuối cùng có thể nói cách chính xác câu mà người thứ nhất đã đọc trong tấm thẻ. Lý do tại sao trò chơi này vui là vì nguyên văn của câu này dể bị méo mó. Thí dụ, nếu trò chơi bắt đầu từ câu, “mở quạt máy lên.” (turn on the fan) và sau khi truyền qua vài người, nó đã bắt đầu thay đổi. Và cuối cùng, người cuối có thể nói, “đuổi con lừa đi” (Turn away the donkey). Nó là một câu hoàn toàn khác biệt. 

Như người cuối cùng kết thúc bằng một câu hoàn toàn khác, Cơ đốc giáo ngày nay đặt đức tin không đúng chỗ, như thể chơi trò chơi “tiếp âm câm.” Tại sao có trường hợp này? Vì thất bại trong viêc đặt nền tảng đức tin trên chỉ xanh, tím, đỏ sậm. Cơ đốc giáo ngày nay không đặt nền trên chỉ xanh, tím, đỏ sậm. Khi nền tảng đức tin loạng choạng thì dù chúng ta muốn tin Chúa Jêsus tích cực thế nào đi nữa và tìm kiếm áp dụng lời dạy của Ngài vào đời sống của chúng ta bao nhiêu đi nữa chúng ta cũng không thể làm được. 

Khi Chúa phán bảo dân Y-sơ-ra-ên mang những lễ vật của họ đến để xây dựng Đền tạm. Ngài phán với họ trước hết phải mang vàng, bạc và đồng, và rồi chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn. Tất cả vật liệu xây dựng này nói với chúng ta rằng Chúa Jêsus đã cứu chúng ta bởi Báp-tem của Ngài đã nhận từ Giăng, đổ huyết Ngài ra cho đến chết trên Thập-tự-giá và sự sống lại của Ngài. 

Chỉ xanh được dùng không phải chỉ cho tất cả các cửa nhưng cũng được dùng cho áo dài của Thầy Tế Lể Cả và tấm phủ Đền tạm. Đây là Phúc âm trình bày với chúng ta cách Chúa chúng ta đến thế gian và cách chính xác thế nào Ngài cứu bạn và tôi ra khỏi tội lỗi. Như thế, nó nói với chúng ta về sự quan trọng của bốn yếu tố cấu tạo của đức tin – đó là chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn – thật sự có cần cho đức tin của chúng ta. Căn cứ vào Lời này, tất cả chúng ta phải đặt nền tảng đức tin của chúng ta cách vững chắc. Thì chỉ như thế chúng ta tin Đức Chúa Trời và nhận sự tha thứ tội, và trở nên đầy tớ của Ngài là người phân phát Lời Ngài ra, và, về sau, khi Chúa Jêsus trở lại, những người có đức tin như thế có thể tự tin mà đứng trước Đức Chúa Trời bởi đức tin này. 

Ở Hàn quốc, thật sự vẫn còn chủ nghĩa nịnh hót và cho rằng mọi vật ngoại nhập là tốt hơn. Khuynh hướng này cũng đang hiện diện trong vòng những nhà Thần đạo của đất nước của tôi, là người đặt niềm tin lớn vào những gì các nhà thần đạo Tây phương dạy, đáp ứng với lời của họ ngay cả hơn Lời của Đức Chúa Trời. Họ phải được giải thoát khỏi sự ngu dốt này, và họ phải thật sự tin vào Lời của Đức Chúa Trời, tin cậy và lệ thuộc vào Ngài, về lẽ thật của Báp-tem của Chúa chúng ta và Huyết Ngài, và chính Ngài là Đức Chúa Trời, đã trở thành cái cửa của sự cứu rỗi. 

Giống như Sứ đồ Phi-e-rơ xưng nhận, “Ngài là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời hàng sống,” (Ma-thi-ơ 16:16) nếu bạn tin Đức Chúa Trời, và nếu bạn tin rằng Chúa đến thế gian này để cứu chúng ta ra khỏi tội, thì bạn cũng phải biết và tin Chúa chúng ta là Đức Chúa Trời chân thật của sự cứu rỗi bởi nhận lấy tội lỗi của chúng ta qua Ngài khi Ngài chịu Báp-tem, chết trên Thập-tự-giá, và sống lại từ kẻ chết. Phép Báp-tem của Chúa chúng ta và Huyết của Ngài trên Thập-tự-giá là nền tảng của đức tin thật mà bởi đó chúng ta có thể nhận được ân điển cứu rỗi. Nếu chúng ta không thể tin vào đức tin qua hình bóng của của chỉ xanh, tím, đỏ theo Lời của Đức Chúa Trời, làm thế nào chúng ta có thể gọi đó là đức tin thật được. 



Luật Pháp Là Bóng Của Những Việc Tốt Lành Sẽ Đến 


Những vật liệu xây dựng đền tạm tỏ bày cho chúng ta rằng Chúa của chúng ta đến thế gian này trong xác thịt con người, nhận tội lỗi của chúng ta qua Ngài bởi Báp-tem của Ngài, chịu hình phạt thế cho tội lỗi chúng ta bởi chịu đóng đinh, sống lại từ kẻ chết, và bởi đó trở nên Cứu Chúa của chúng ta. Với chỉ xanh, tím, đỏ, Chúa chúng ta hứa trong Cựu Ước rằng Ngài sẽ ban ân điển cứu rỗi cho chúng ta. Đấng ban cho chúng ta giao ước này không ai khác hơn là Đức Chúa Jêsus Christ, Vua của các vua, Đấng chịu Báp-tem và chịu đóng đinh vì lợi ích của tội nhân. Nói cách khác, Đức Chúa Trời này đến với chúng ta là Đức Chúa Trời Mê-si-a của chúng ta. Như thế, chúng ta phải đặt nền tảng đức tin của chúng ta bởi sự hiểu biết và tin vào lẽ thật trọn vẹn này. Bởi tin Phúc âm của Nước và Thánh Linh, tất cả chúng ta phải nhận ân điển cứu rỗi của Đức Chúa Trời. 

Vàng, bạc và đồng cũng là những vật liệu được dùng cho Đền tạm. Những vật liệu này chỉ tỏ nền tảng đức tin của chúng ta. Trước Đức Chúa Trời, chúng ta chỉ đáng bị ném vào địa ngục vì tội lỗi của chúng ta. Nhưng đối với những người như chúng ta, Chúa chúng ta đã ban ân điển cứu rỗi cho chúng ta là những người tin. Là tế lễ cho tất cả mọi người, Đức Chúa Jêsus Christ đã chịu Báp-tem bởi Giăng Báp-tít, bị đóng đinh và vì thế Ngài cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi cách toàn vẹn. Không có cách nào khác cho chúng ta để trốn thoát khỏi địa ngục, vì chúng ta chỉ biết rằng chúng ta bị trói buộc trong sự hình phạt của tội lỗi của chúng ta, và không biết thế nào để chúng ta có đức tin mà bởi đức tin đó làm cho tội lỗi của chúng ta biến mất. Chúa Jêsus đến thế gian, nhận tất cả tội của chúng ta, rồi chết trên Thập-tự-giá, và bởi đó Ngài giải quyết tất cả nan đề tội lỗi và hình phạt của chúng ta - đó là ân điển cứu rỗi. 

Chúng ta được cứu khỏi tội lỗi của chúng ta bởi đức tin của chúng ta, bởi tin rằng Đức Chúa Trời đã làm thành công việc cứu rỗi của Ngài và đã ban món quà cứu rỗi này cho chúng ta. Đó là lý do tại sao Đức Chúa Trời bảo mang đến cho Ngài đức tin của vàng, bạc và đồng, vì Ngài đã cứu toàn vẹn những ai bị trói buộc vào địa ngục mà ban cho họ ân điển cứu rỗi. Thật vậy, Chúa chúng ta đã cứu chúng ta bởi việc đến thế gian của Ngài, nhận tất cả tội lỗi của chúng ta về Ngài, và gánh chịu tất cả những hình phạt của chúng ta để chúng ta được cứu toàn vẹn trước Đức Chúa Trời bởi tin vào ân điển cứu rỗi này. 

Bây giờ Đức Chúa Jêsus Christ trở nên Cứu Chúa trọn vẹn của chúng ta. Vì thế chúng ta phải đứng vững vàng trong đức tin trong ân điển cứu rỗi của Ngài, vì chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn là những ân tứ đức tin. Đức Chúa Trời không muốn chúng ta tin cách mơ hồ và mù quáng bởi không biết gì cả.



Lông Dê, Da Chiên Đực Nhuộm Đỏ, Và Da Cá Nược 


Những cái này dùng để làm tấm phủ cho Đền tạm. Tấm phủ thứ nhất được dệt bằng chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn, phủ trên tấm phủ thứ hai làm bằng lông dê. Và rồi nó được phủ bằng da chiên đực nhuộm đỏ, và, cuối cùng da cá nược ở trên cùng. Trong cách này, bốn lớp phủ khác nhau được phủ trên Đền tạm. 

Lớp phủ cuối cùng được đặt trên Đền tạm là da cá nược. Vì thế những gì xuất hiện trên bề mặt của các lớp phủ trên Đền tạm chỉ là da cá nược đen này. Cá nược là loại cá rái biển. Cở da của nó là khoảng cở da của một người hoặc là nhỏ hơn một chút, và da nó không thấm nước. Đó là lý do tại sao da cá nược được dùng làm lớp phủ trên cùng của Đền tạm. Vì điều này, vẻ bên ngoài của Đền tạm là không gây ấn tượng sâu sắc, và chắc chắn nó không làm cho người ta thích nhìn. Điều này nói với chúng ta rằng khi Chúa Jêsus đến thế gian này vì chúng ta, Ngài đến trong hình thức thấp hèn, không có sự hấp dẫn nào trong dáng vẽ bề ngoài của Ngài. 

Da chiên đực nhuộm đỏ nói với chúng ta rằng Đức Chúa Jêsus Christ đến thế gian này và chịu đóng đinh vì ích lợi của chúng ta, trong khi lông dê nói với chúng ta rằng Ngài cứu chúng ta bởi chịu Báp-tem như là tế lễ của chúng ta và bởi đó Ngài nhận tội lỗi của chúng ta qua Ngài, và chịu hy sinh trên Thập-tự-giá. 

Nói cách khác, vật liệu của những tấm phủ Đền tạm là nền tảng của đức tin của chúng ta. Những lẽ thật này là vật liệu xây dựng của đức tin mà nó hoàn toàn không thể thiếu được. Để ban cho chúng ta ân điển cứu rỗi, Đức Chúa Jêsus Christ đến thế gian như là sinh tế chuộc tội cho chúng ta. Trong Cựu Ước, Đức Chúa Trời thiết lập hệ thống tế lễ vì sự chuộc tôi cho dân sự Y-sơ-ra-ên: Sinh tế không tì vít (chiên, dê hay bò đực) nhận tội lỗi của dân Y-sơ-ra-ên chuyển qua cho chúng bởi sự đặt tay, và chịu giết, đổ huyết của chúng ra, và bởi đó cứu họ ra khỏi tội lỗi của họ. 

Đức Chúa Jêsus Christ đến thế gian này như Chiên Con tế lễ và nhận tội của chúng ta chuyển qua Ngài bởi Báp-tem của Ngài, đó là việc đặt tay. Như thể sinh tế bị giết, đổ huyết ra và bị thiêu trên bàn thờ của lễ thiêu vì chúng đã nhận tội lỗi của dân Y-sơ-ra-ên bởi việc đặt tay, Chúa Jêsus cũng vậy, Ngài mang lấy sự hình phạt vì tội lỗi của chúng ta bởi Ngài chịu Báp-tem và Ngài chết trên Thập-tự-giá, và bằng cách ấy Ngài cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi thế gian. 

Như tên trong sách phán xét bị loại bỏ đi bởi đặt huyết của con sinh lên các sừng của bàn thờ của lễ thiêu, và vì Chúa Jêsus chịu Báp-tem và đổ huyết ra nên Ngài đã thực hiện xong chương trình cứu chuộc đời đời bởi huyết này và đã tẩy sạch tất cả tội lỗi của thế gian. Giống như thế, tất cả những vật liệu của Đền tạm nói với chúng ta về Chúa Jêsus và chức vụ của Ngài. Nó nói với chúng ta rằng Ngài đã cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi của thế gian. Từ Cựu Ước cho đến Tân Ước, Lời của Chúa Jêsus đã cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi là lẽ thật trọn vẹn, không một lỗi lầm nào. 

Nhiều Cơ đốc nhân ngày nay không tin rằng Chúa Jêsus đến thế gian như là một Sinh Tế của chúng ta và nhận tội lỗi của chúng ta qua chính Ngài bởi Báp-tem, nhưng thay vào đó họ chỉ tin cách vô điều kiện vào sự chết của Ngài trên Thập-tự-giá. Đức tin Cơ-đốc như thế là loại đức tin vô luật pháp, chỉ tỏ cửa của hành lang Đền tạm chỉ được dệt bằng chỉ tím và đỏ, mà loại trừ chỉ xanh. Họ chỉ có đức tin sai lạc cho rằng không cần tấm phủ làm bằng chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn, và thay vào đó họ tin rằng tất cả những gì họ cần chỉ là hai tấm phủ bằng da chiên nhuộm đỏ và da cá nược. 

Khi chúng ta nhìn vào nhiều bức tranh miêu tả Đền tạm trên thế giới, hầu hết chúng được vẻ trong cách mà chúng ta không thể thấy một dấu vết nhỏ nhất nào của chỉ xanh. Vì những người vẽ những bức tranh này không biết về Phúc âm của Nước và Thánh Linh, cửa của hành lang đền tạm trong các bức vẻ tất cả được bao phủ bởi màu đỏ và màu trắng. Nhưng đức tin như thế không bao giờ có thể là đức tin thật trước Đức Chúa Trời. 

Chỉ mà người ta dùng ở cửa của Đền tạm là màu xanh, rồi chỉ tím, đỏ và rồi chỉ trắng. Vì thế khi nhìn vào cửa Đền tạm, tất cả bốn màu này đập vào mắt chúng ta tức thì. Nhưng vì có quá nhiều người trên thế gian này, đức tin của họ hoàn toàn trống rổng trong sự hiểu biết về Báp-tem của Chúa Jêsus, tất cả họ bỏ qua bốn loại chỉ màu được dùng trong Đền tạm và thay vào đó xây dựng một cái cửa Đền tạm của riêng họ bởi chỉ hai loại chỉ. 

Bởi làm thế, họ đang lừa dối nhiều người, là những người có kiến thức về Đức Chúa Trời cách hạn chế hay hoàn toàn không biết Lời của Đức Chúa Trời. Tất cả những người này là tiên tri giả. Để chỉ dạy cho những người này, chính Chúa Jêsus mô tả những người này như là cỏ lùng mà ma quỉ đã gieo vào trong lúa mì (Ma-thi-ơ 13:25). Nói cách khác, họ đã trở nên những người đi gieo rắc những lời nói dối bởi loại bỏ chỉ xanh ra khỏi bản vẻ cửa hành lang Đền tạm. Đó là lý do tại sao có quá nhiều người còn có tội mặc dù họ tin Chúa Jêsus và tại sao dù họ có đức tin nơi Chúa Jêsus họ vẫn bị trói buộc vào sự hủy diệt vì tội lỗi của họ. 

Nền tảng đức tin của chúng ta phải vững vàng. Sự phục vụ lâu dài trong đời sống tôn giáo của bạn có ích gì khi nó được đặt nền trên nền tảng vô luật của đức tin không? Đức tin sai có thể và sẽ vở vụn ra trong thời gian ngắn. Nhà chúng ta đẹp thế nào đi nữa nhưng nó có ích lợi gì cho chúng ta nếu chúng ta xây dựng căn nhà này trên nền tảng đức tin có lổ hỏng? Bất kể là bạn phục vụ Đức Chúa Trời chuyên cần thế nào, nhưng nếu nền tảng đức tin của bạn có lỗ hỏng, thì bạn chỉ như người xây đựng nhà mình trên cát; khi có bảo, gió và nước lụt lay động, tất cả đều vở tan tức thì. 

Nhưng đối với đức tin của những người có nền tảng vững chắc thì sao? Nó không bao giờ sụp đỗ, không việc gì làm nó lung lay. Đức Chúa Trời phán với chúng ta rằng một cái nhà xây dựng trên vầng đá của lẽ thật trong hình bóng của chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn sẽ không bao giờ sụp đỗ. Đó là sự thật. Đức tin của vầng đá là gì? Đó là đức tin tin vào lẽ thật của hình bóng của chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn. Đức tin của những ai xây dựng một cái nhà đức tin như thế sẽ không bao giờ sụp đỗ. Đó là lý do tại sao phải đặt đức tin của chúng ta trên một nền tảng vững vàng và chắc chắn. Nếu chúng ta tin mà không nắm chính xác những gì mà Chúa đã làm cho chúng ta, thì đức tin như thế sẽ chuyển thành đức tin tôn giáo sai lạc. Đức Chúa Trời không muốn thế. 



Cây Si-Tim, Dầu Và Hương Liệu 


Trụ của Đền tạm, bàn thờ của lễ thiêu, ván và những phần khác của Đền tạm tất cả đều được làm bằng cây Si-tim. Cây ở trong Kinh thánh thường ngụ ý chi con người (Các Quan xét 9:8-15, Mác 8:24). Cây ở đây cũng ám chỉ chúng ta trong bản chất loài người chúng ta; cây Si-tim này được dùng làm trụ, bàn thờ của lễ thiêu, và chính Đền tạm, chúng nói với chúng ta rằng giống như rể của cây Si-tim luôn được chôn ở dưới đất, như căn bản cuộc sống của chúng ta là luôn luôn phạm tội. Tất cả mọi người phải chấp nhận rằng họ không thể làm gì hơn là tiếp tục ở trong sự bất chính và phạm tội. 

Cùng lúc, cây Si-tim cũng ngụ ý nói về nhân tính của Đức Chúa Jêsus Christ. Đấng Mê-si-a đến trong xác thịt con người để gánh lấy tội lỗi của thế gian, và chịu phán xét thay cho con người. Chính Ngài là Đức Chúa Trời, và vì thế, hòm Giao ước, bàn bánh Trần thiết, bàn thờ xông hương và những miếng ván trong Đền tạm đều được làm bằng cây Si-tim lát vàng ròng.

Dầu trong đèn và hương liệu dành cho dầu xức và hương thơm chỉ tỏ đức tin của chúng ta mà chúng ta dâng lên cho Đức Chúa Jêsus Christ là Đấng Mê-si-a, Đấng cứu bạn và tôi. Ý nghĩa của danh xưng “Jêsus” là “Đấng cứu dân mình ra khỏi tội” và “Christ” nghĩa là “Đấng được xức dầu”, nói với chúng ta rằng Đức Chúa Jêsus chính là Đức Chúa Trời và là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm của Thiên Đàng, Đấng cứu chuộc chúng ta. Vâng phục ý muốn của Đức Chúa Trời, Chúa chúng ta đến thế gian trong xác thịt con người, chịu Báp-tem, hy sinh chính mình Ngài trên Thập-tự-giá vì ích lợi của chúng ta, và bởi thế Ngài ban ân điển cứu rỗi cho chúng ta. Vai trò của thầy tế lễ thượng phẩm mà Chúa Jêsus đã nhận lấy để ban sự cứu rỗi cho chúng ta là công việc tốt đẹp nhất. 


 

Bích Ngọc Và Các Loại Đá Khác Được Gắn Trong Ê-Phót Và Trong Bảng Đeo Ngực Của Thầy Tế Lễ Cả 


Mười hai viên đá quí khác nhau được đề cập đến ở đây là được gắn vào Ê-phót và bảng đeo ngưc của Thầy Tế lễ cả. Trước hết Thầy Tế lễ cả mặc áo lá trong, rồi mặc một áo dài xanh, và rồi đeo cái Ê-phót ở ngoài áo dài. Rồi, bảng đeo ngực được đặt ở trên Ê-phót, chúng được mặc như thế trong khi hành lễ, và trên bảng đeo ngực có gắn 12 viên đá quí. Điều này bày tỏ cho chúng ta thấy rằng vai trò của Thầy Tế lễ cả là ôm ấp dân Y-sơ-ra-ên cũng như các dân tộc khác trên thế giới vào lòng ông, để đi đến Đức Chúa Trời, và dâng lên Ngài những của lễ của họ. 

Chúa Jêsus, Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm của thiên đàng, cũng ôm ấp tất cả các dân tộc trên thế giới vào lòng Ngài, từ bỏ thân thể Ngài để nhận vào Ngài tội lỗi của chúng ta bởi Báp-tem của Ngài, và hy sinh thay cho chúng ta, và bởi thế thánh hoá dân sự của Ngài cho Đức Chúa Cha. Mười hai viên đá quí được đặt trên bảng đeo ngực chỉ tỏ tất cả các nước trên thế gian này. Cũng vậy việc thầy Tế lể mang chúng ám chỉ Đức Chúa Jêsus Christ Đấng cứu và ôm ấp vào lòng Ngài tất cả các dân tộc trên thế gian. 

Những của lễ mà Đức Chúa Trời chúng ta phán bảo dân Y-sơ-ra-ên mang đến cho Ngài để xây dựng Đền tạm cho Ngài. Có một ý nghĩa thuộc linh mà Đức Chúa Trời phán bảo với họ khi xây dựng Đền tạm, nơi mà Ngài ngự trị. Dân Y-sơ-ra-ên luôn luôn có tội bởi vì họ không giữ tròn Luật pháp mà Đức Chúa Trời ban cho họ. Đó là lý do tại sao qua Môi-se Đức Chúa Trời phán với họ phải làm đền tạm và ban cho họ hệ thống tế lễ mà qua đó sự tha tội được ban cho bởi tế lễ được dâng lên trong Đền tạm. Nói cách khác, Đức Chúa Trời bỏ qua tất cả tội lỗi của dân Y-sơ-ra-ên bởi việc chấp nhận của lễ của họ, sử dụng tất cả của lễ để xây dựng Nhà của Ngài, và rồi ra lệnh cho họ dâng tế lễ của họ nơi đó theo sự đòi hỏi của hệ thống Tế lễ. Đó là cách mà Đức Chúa Trời ngự giữa dân Y-sơ-ra-ên trong Đền tạm. 

Tuy nhiên, cũng có quá nhiều Cơ đốc nhân trên đất này là những người không tin vào hình bóng của chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn. Khi Đức Chúa Trời phán với họ mang vàng, bạc, và đồng đến cho Ngài thì tại sao họ không tin vào lẽ thật ngụ ý bởi những của lễ này? 

Tất cả chúng ta không bị trói buộc vào địa ngục vì tội của chúng ta sao? Bạn có tin Cơ đốc giáo như thể là một trong những tôn giáo của thế gian này vì bạn chưa bao giờ chấp nhận là bạn bị trói buộc vào địa ngục không? Nếu bạn tin như thế thì bạn phải ăn năn và quay lại với đức tin trong hình bóng của chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn. Bạn phải nhận ra rằng trước những điều răn nghiêm nhặt của Đức Chúa Trời, bạn là một đại tội nhân, và bạn bị trói buộc vào địa ngục vì những tội này, và bạn phải tin Phúc âm của Nước và Thánh Linh. 

Bây giờ, bạn phải tin Phúc âm của lẽ thật, ngay khi bạn bị trói buộc vào địa ngục. Vì thế mà Chúa chúng ta đến thế gian trong vai trò của Đấng Mê-si-a, nhận tội lỗi của bạn bởi Báp-tem của Ngài, mang những tội này đến Thập-tự-giá và hy sinh chính Ngài bởi việc đổ huyết Ngài ra, và bởi đó Ngài cứu bạn và tôi ra khỏi tội lỗi và sự hình phạt của chúng ta. Không tin Phúc âm của Nước và Thánh Linh được tỏ bày ra trong chỉ xanh, tím, đỏ, chúng ta không bao giờ có thể đặt nền tảng đức tin của chúng ta cách toàn vẹn được. 



Chúng Ta Phải Nghĩ Về Nền Tảng Đức Tin Của Chúng Ta 


Đức Chúa Trời phán với chúng ta phải có đức tin của chỉ xanh, tím, đỏ; chúng ta nên tự hỏi chúng ta có đức tin trong chỉ xanh, tím, đỏ hay là chúng ta chỉ tin trong lẽ thật được bày tỏ qua chỉ tím và đỏ mà loại bỏ chỉ xanh. 

Chúng ta cần nhìn lại chính chúng ta và thấy trong bất cứ cách nào chúng ta đang nhận Đức Chúa Trời với loại đức tin sai lạc mà nó chỉ thích hợp với sở thích riêng của chúng ta. Khi Đức Chúa Trời bảo chúng ta mang đến cho Ngài chỉ xanh, tím, đỏ, có lẽ nào chúng ta mang đến cho Ngài loại chỉ ny-lon màu đen không? “Đức Chúa Trời ôi! Chỉ mà Ngài đòi hỏi nơi con nó dường như vô dụng cho Đền tạm. Nó sẽ mục nát đi bởi nước mưa. Và cũng thật là mệt nhọc để tìm kiếm nó và mang tất cả nó đến đây. Thay vào đó thử dùng chỉ ny-lon này xem. Tôi bảo đảm với Ngài rằng ít nhất nó kéo dài tuổi thọ 50 năm và có lẽ 100 năm nếu Ngài gìn giữ nó tốt. Và mặc dù Ngài chôn nó xuống đất, nó cũng sẽ không mục nát trong vòng trên 200 năm. Điều này không tuyệt diệu sao?” 

Có lẽ đây không phải là những gì chúng ta nói với Đức Chúa Trời sao? Chúng ta cũng phải có cái nhìn tốt về chúng ta và quan tâm là chúng ta không nhận loại đức tin mê tín và tập trung vào vẽ đẹp của chính mình. Và nếu chúng ta có loại đức tin như thế thì chúng ta nên ăn năn ngay. Nói cách khác, chúng ta phải quay lại. 

Có nhiều người trong vòng chúng ta nghĩ rằng họ thật sự là những Cơ đốc nhân tốt, nhưng khi nhìn gần hơn, và kiến thức của họ sai và vì thế đức tin của họ sai. 



Chủ Nghĩa Thần Bí Thịnh Hành Trong Cơ Đốc Giáo Ngày Nay 


Chủ nghĩa thần bí là những gì mà hầu hết Cơ đốc nhân tin cách bình thường. Những người này không có một ý tưởng về Lời của Đức Chúa Trời thật sự đang nói gì. Vì họ không biết lời của lẽ thật mà Đấng Mê-si-a đã ban cho họ, họ tin và theo Chúa theo cảm giác và cảm xúc riêng của họ. Và họ bị thuyết phục rằng cảm giác như thế là lẽ thật. Vì họ cầu nguyện với Chúa cách tha thiết và họ theo cảm xúc và cảm giác của họ cách trung thành khi họ có ý thức trong lời cầu nguyện của họ, họ không thấy rõ đức tin thật trong Đức Chúa Trời cách chính xác là gì. 

Giống như thế, tin Đức Chúa Trời theo cảm xúc, cảm giác riêng của con người với sự thay đổi thất thường bởi những suy nghĩ riêng của họ là đức tin của chủ nghĩa thần bí. Những người tin Đức Chúa Trời được dẫn bởi cảm giác họ nhận khi họ kiêng ăn, khi họ ngợi khen, khi họ tin, khi họ dâng lời cầu nguyện buổi sáng, khi họ lên núi để cầu nguyện, khi họ phạm tội, khi họ dâng lời cầu nguyện ăn năn, và vân vân – tất cả những người này là người theo thần bí. Nói cách khác, sống một đời sống đức tin bởi việc nắm giữ theo cảm giác riêng thì không phải là đức tin của chỉ xanh, tím, đỏ mà Đấng Mê-si-a nói đến.

Có lẽ gần 99.9% Cơ đốc nhân ngày nay là người theo thần bí lịch sử. Nói cách khác, ngoại trừ Hội thánh đầu tiên, toàn thể Cơ đốc nhân đã theo chủ nghĩa thần bí. Những người không có đức tin trong chỉ xanh, tím, đỏ bị lừa dối trong suy nghĩ rằng những cảm xúc riêng của họ chính là đức tin của họ. Họ tuyên bố họ thấy và gặp Đức Chúa Trời trong lời cầu nguyện của họ, và nói với chúng ta họ cảm thấy tuyệt diệu thế nào khi họ ngợi khen. 

Họ nói, “chúng ta tập họp lại ở buổi nhóm ngợi khen này, và chúng ta đưa tay lên và cùng nhau ăn năn tội của chúng ta. Chúng ta nắm lấy Thập-tự-giá và thực hiện vài nghi thức dưới chân nó, và rồi tất cả lòng của chúng ta cháy lên, và Đấng Christ trở nên quá dễ thương. Chúng ta cảm thấy cảm tạ ơn Chúa quá nhiều trong lòng chúng ta vì huyết của Đấng Christ đã đổ ra. Ngay cả chúng ta tin quá nồng nhiệt rằng Chúa đã tẩy sạch tất cả tội lỗi của chúng ta, ngay cả nhận thức rằng đó là lý do tại sao Ngài phải đổ huyết Ngài ra. Chúng ta chỉ yêu trong kinh nghiệm.” Nhưng khi cảm xúc của họ giảm xuống, họ nói, “Nhưng tất cả cảm giác đó khô cạn đi, và chúng ta đã phạm tội trong lòng mình.” Không có gì khác hơn cho loại đức tin này là đức tin của thần bí. 

Bất kể là giáo phái hay môn phái của ai, mỗi Cơ đốc nhân cần có đức tin tin trong lẽ thật của chỉ xanh, tím, đỏ. Đức tin của tất cả những ai là người không có đức tin của chỉ xanh, tím, đỏ mà Đức Chúa Trời đã phán truyền là thần bí và mê tín. Những người này dâng lên Đức Chúa Trời không phải là đức tin của chỉ xanh, tím, đỏ mà là đức tin của chỉ ny-lon. Nói cách khác, họ đem đến cho Đức Chúa Trời đức tin thần bí của họ, điều gì đó không bao lâu sẽ thất bại, một điều gì đó mà Đức Chúa Trời không thể đoái xem. 

Bạn có bao giờ xem một sợi dây thừng to để cột những chiếc tàu vào cầu tàu không? Người thần bí vui vẻ dâng lên Đức Chúa Trời loại vật liệu này. Khi Chúa chúng ta phán với chúng ta mang chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn đến cho Ngài, nhưng vài người lấy dây thừng to này đem đến cho Đức Chúa Trời và nói với Ngài rằng, “Thưa Chúa, xin hãy nhận đức tin này!” Và vài người ngay cả đem đến cho Ngài dây xích sắt dùng để cột những chiếc tàu lớn với nhau và cột vào cầu tàu. Có một cuộn dây thừng bằng sắt chắc chắn này, họ dâng nó dưới chân Chúa, cầu xin Ngài nhận nó. 

Nhưng Đức Chúa Trời phán với chúng ta mang đến đức tin trong hình bóng của chỉ xanh, tím, đỏ. Ngài không bảo chúng ta mang đến dây xích sắt. Nhiều người đang nhìn Ngài với cái nhìn tốt hơn bằng mắt của họ hay tìm kiếm những gì dễ hơn cho họ. Dù có nhiều người đến với Đức Chúa Trời với dây xích sắt, dây thừng, chỉ ny-lon, hay ngay cả rượu hoàng tinh. Thực tế Đức Chúa Trời chỉ nhận của lễ bằng chỉ xanh, tím, đỏ. Đức Chúa Trời đã xác định rằng chỉ có loại đức tin mà Ngài có thể chấp nhận là đức tin của chỉ xanh, tím, đỏ. Như thế, chúng ta phải đặt đức tin trong hình bóng của chỉ xanh, tím, đỏ trước Đức Chúa Trời. 



Không Phải Của Lễ Nào Đấng Mê-Si-A Cũng Nhận


Dân Y-sơ-ra-ên phải mang vàng, bạc, đồng và 12 loại đá quí để gắn vào Ê-phót và bảng đeo ngực. Có vài người đem chì và sắt đến cho Đức Chúa Trời. Có phải Chúa Jêsus đang thiết lập bãi rác cho vật tái chế, nên Ngài chấp nhận tất cả loại vật đó không? Dĩ nhiên không! 

Chúa Jêsus không phải là người có thể chấp nhận tất cả những loại tạp nhạp được. Ngài không điều hành một bải rác cho vật tái chế, không nhận tất cả những chất liệu vô dụng mà bạn mang đến cho Ngài. Chúa Jêsus là Đấng Mê-si-a, Ngài muốn ban cho chúng ta sự nhơn từ của Ngài qua chỉ xanh, tím, đỏ mà bởi đó đem sự tha tội cho chúng ta, và Ngài muốn ban cho chúng ta tình yêu thật của Ngài. Đó là lý do tại sao Đức Chúa Jêsus được gọi là Vua của tình yêu. Thật vậy Đấng Chăn Chiên của chúng ta là Vua của tình yêu. Chúa Jêsus thật sự là Mê-si-a. Đấng Mê-si-a sắp đặt loại đức tin mà Ngài muốn chúng ta phải có, xác định những đặc tính như là một đòi hỏi trọn vẹn. Chỉ khi chúng ta đến với Đức Chúa Trời bằng loại đức tin này, Ngài sẽ nhận chúng ta như lời Ngài đã hứa. 

Chúng ta thấy rằng trong vòng những người có đức tin trong Đấng Mê-si-a thì có người đặt nền tảng trên kiến thức sai về Ngài, có vài người thiếu hiểu biết trong việc được trình bày này. Họ gian ác và phạm tội, như thể Pha-ra-ôn khăng khăng bướng bỉnh với Ngài. Khi Môi-se nói với ông, “Giê-hô-va bày tỏ chính mình Ngài, hãy để cho dân sự Ngài đi.” Pha-ra-ôn vặn vẹo, “Giê-hô-va là ai?” 

Khi thực thể của Đức Chúa Trời được bày tỏ cho ông ta, ông phải nhanh chóng đầu hàng và thuận phục Ngài sau khi thân trọng cân nhắc về sự thiệt hại và cái lợi của sự buớng bỉnh của ông. Nếu ông ta tiếp tục không tin và cố bám vào sự ngu dại của mình, ông ta phải cố giữ nó trong một thời gian ngắn, nhưng sau vài tai họa, ông nên từ bỏ nó đi. Có phải Pha-ra-ôn thật là ngu dại và đáng thương khi ông cứ tiếp tục bám giữ sự ngu dại và bất tuân Lời của Đức Chúa Trời, ngay cả khi ếch nhái bao phủ cả đất nước của ông không? 

Không những chỉ ếch nhái, nhưng cả chấy rận (louse) cũng gây tai họa trong cung điện của Pha-ra-ôn. Bên phải và bên trái, bất cứ nơi nào trên toàn đất nước Ai-cập đều đầy dẫy chấy rận nhưng Pha-ra-ôn vẫn không chịu khuất phục. Làm thế nào người ta có thể sống khi mọi nơi đầy chấy rận? Trong trường hợp này ông ta nên nhận thấy, “Vì tôi không vâng lời Đức Chúa Trời, Ngài đang bày tỏ cho tôi Ngài thật sự là Vua. Tôi có thể là vua trong đế quốc của tôi trên đất này, nhưng tôi không đáng so sánh với Ngài. Dù tôi là vua của một đất nước rộng lớn trên mặt đất này, dù tôi có cả quyền bao trùm cả thế giới, Đức Chúa Trời có quyền hơn tôi, và Ngài đem đến cho tôi những tai họa này vì sự bất tuân của tôi,” Đó là cách mà ông ta nên đầu phục. 

Việc khôn mà Pha-ra-ôn nên làm là phải nhanh chóng qui phục sau khi nhận thấy cái giá của sự kháng cự của ông. Dù sức mạnh của Pha-ra-ôn như thế nào đi nữa, nếu ông ta đi đến kết luận là không có phương cách nào ông có thể chống lại Đức Chúa Trời, thì tất cả những gì ông phải làm là qui phục Ngài và nói rằng, “Thưa Chúa, đúng! Ngài ở vị trí đầu, tôi ở hàng thứ yếu.” Nhưng vì Pha-ra-ôn khước từ sự qui phục này, cả người và quốc gia của ông bị họa chấy rận. 

Vì lý do này, không một người Ai cập nào có thể làm gì. Khi người ta bị khốn khổ cách không thương xót dưới hoạ chấy rận, người ta có thể làm được gì hơn là cố gắng tiêu diệt chấy rận không? Chúng ta hãy tưởng tượng những người nghèo khổ của Ai-cập chạy quanh với những ngọn đuốc để tiêu diệt chấy rận, có lẽ ngay cả đốt nhà của họ, và mùi hôi thối của chấy rận bị đốt đầy cả làng xóm. 

Có những việc con người có thể làm và có những việc con người không thể làm. Vì Đức Chúa Trời là Chúa của vạn quân, Đức Chúa Trời điều khiển trên sự sống và sự chết, hạnh phúc và bất hạnh, phước lành và sự rủa sả. Trong trưòng hợp này, thay vì đặt niềm tin vào chính chúng ta và cố gắng đối chọi với Đức Chúa Trời, thì tất cả chúng ta phải nghĩ có căn bản và đạt đến một kết luận có lô-gíc là phải từ bỏ sự ngu dại của mình. Trong vòng chúng ta, có người cố bám vào đường lối riêng của mình và cố gắng chiếm ưu thế trên người khác, nhưng khi quan hệ với Đấng Mê-si-a, đây là điều bất khả thi. 

Chúng ta phải nghĩ mình sẽ là loại người nào mà chúng ta thật sự nên có trước Đức Chúa Trời. Chúng ta phải quan tâm cách đúng đắn hoặc là chúng ta đối nghịch lại với Đức Chúa Trời hoặc là lòng chúng ta nên khiêm nhường và nhu mì trước Ngài. Và chúng ta phải đi đến kết luận cuối cùng là tất cả chúng ta phải nhu mì trước Đức Chúa Trời. Trước con người, chúng ta có thể nắm giữ lấy sự ngu dại của chúng ta và đối diện với hậu quả của nó, nhưng trước Đức Chúa Trời, lòng của chúng ta phải hoàn toàn nhu mì. 

“Lạy Chúa, con đã làm điều sai”—những ai chấp nhận điều này là những người chọn con đường đúng. Đây là những người được cứu ra khỏi sự đáng nguyền rủa của họ. Vì đối với những ai xa cách Đức Chúa Trời vì tội lỗi của họ, cách mà họ được ôm ấp trong vòng tay của Đức Chúa Trời và được nuôi dưỡng trong nước hằng sống mà Ngài ban cho là được tái sanh bởi Nước và Thánh linh. Cái gì mà chúng ta có thể mong đọi trong đời sống của chúng ta, khi cuộc sống như thế bị phung phí trong sự hoang vắng của thế gian cách vô hiệu quả. Trôi nỗi trong vùng đất trống vắng và khô cằn không mục đích, để rồi trở lại với bàn tay đầy đất bụi? 

Chỉ có một con đường cho chúng ta, là những người sẽ trở về với đất bụi và bị trói buộc trong hồ lửa đời đời, để được cứu là tin vào Phúc âm của Nước và Thánh Linh và như thế chúng ta nhận được sự tha tội. Điều này dành cho những người liều lỉnh và thất vọng, là những người đi đến sự hủy diệt đời đời vì đứng đối nghịch với Đức Chúa Trời và vì tội lỗi của họ, được phục hồi cách lạ lùng trước Đức Chúa Trời qua tình yêu của lòng nhơn từ của Ngài, tình yêu của sự cứu rỗi. Vì thế, tất cả chúng ta phải mặc lấy sự cứu rỗi này. 

Làm thế nào con người, là con người hay chết, có thể thách thức Đức Chúa Trời? Khi Đức Chúa Trời bảo chúng ta phải mang đến cho Ngài lễ vật thế này, thế này, tất cả chúng ta phải vâng phục Lời Ngài. Hãy nhìn xem phân đoạn Thánh kinh chính ở trên, nơi mà Đức Chúa Trời phán bảo với chúng ta những của lễ gì chúng ta phải mang đến cho Ngài, tất cả chúng ta phải đến với sự thực hành này, “À, thì ra đây là loại đức tin mà Đức Chúa Trời bảo chúng ta phải mang đến cho Ngài.” 

Trên bảng đeo ngực của Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm, mười hai viên đá quí được gắn vào đó. Và bên dưới bảng đeo ngực của sự phán xét, U-rim và Thu-min, có nghĩa đen là “sự sáng và sự tuyệt hảo” (the Lights and the Perfections) phải được gắn vào đó để Thầy Tế lễ có thể mang sự phán xét cho con cái Y-sơ-ra-ên. 

Điều này ám chỉ rằng chỉ có Đầy tớ của Đức Chúa Trời mới có thể chuyển sự phán xét công chính trên con cái đức tin thuộc linh của họ bởi đổ ánh sáng của Thánh linh và Lời của Đức Chúa Trời ra để ngự vào trong họ. 

Bây giờ tất cả chúng ta phải thừa nhận trước Đức Chúa Trời rằng chỉ xanh, tím, đỏ là lẽ thật có thật và sự cứu rỗi thật. Lẽ thật của chỉ xanh, tím, đỏ này là sự cứu rỗi thật mang sự sống đến cho chúng ta, và ngoài điều này ra thì không có gì khác có thể cấu thành sự cứu rỗi. Tất cả những điều này căn cứ trên Lời của Đức Chúa Trời cách rõ ràng và đúng. 



Tất Cả Những Vật Liệu Trong Đền Tạm Được Liên Hệ Đến Sự Cứu Rỗi Con Người Ra Khỏi Tội 


Bởi tính dại dột, người ta vẫn khước từ niềm tin cách bướng bỉnh. Thế thì điều gì xảy ra với họ? Họ sẽ không bao giờ được cứu. Trước Đức Chúa Trời, họ phải ném bỏ sự ngu dại của họ. Và chúng ta phải làm cho lòng mình trống không. Trước Đức Chúa Trời chúng ta phải bỏ qua một bên tư tưởng riêng và sự bướng bỉnh của chúng ta, và thay vào đó vâng phục Lời của Ngài và dâng lên Ngài tấm lòng của chúng ta. Chúng ta không bao giờ được đối nghịch với Đức Chúa Trời và khăng khăng đi trên con đường ngoan cố của chúng ta. Chúng ta có thể (may) làm điều đó đối với người khác, nhưng là Cơ đốc nhân, chúng ta không thể (cannot) làm điều đó, ít nhất là trước Đức Chúa Trời. Và chỉ những người ngu dại đứng đối nghịch với Đức Chúa Trời và chỉ nhu mì trước người khác. Điều này là điều mà họ sai. Chúng ta phải từ bỏ thể diện của chúng ta trước Đức Chúa Trời và chấp nhận những gì Đức Chúa Trời phán với chúng ta là đúng. 

Chúng ta phải tin và tin cậy vào Lời của chỉ xanh, tím, đỏ sậm. Đức tin là tin cậy vào Lời của Đức Chúa Trời. Khi chúng ta hạ mình xuống trước bệ chân của Đức Chúa Trời, xưng tất cả những buồn phiền của chúng ta với Ngài, và bám lấy Ngài trong sự cầu xin Ngài giúp đở, Và rồi chúng ta chấp nhận những gì Ngài ban cho chúng ta với sự tạ ơn. Tất cả đức tin là như thế. Trong sự lố bịch và điên rồ chúng ta có bao giờ trình bày với Đức Chúa Trời vài điều khác hơn là chỉ xanh, tím, đỏ mà mang đến cho Ngài những sợi chỉ câu cá hay dây xích sắt không? Mang một vài sợi chỉ vô dụng đến trước Đức Chúa Trời và nói với Ngài rằng, “Đây là đức tin của riêng tôi. Đó là điều tôi tin mạnh mẽ. Đây là đức tin vững vàng mà tôi đã giữ kỹ lưỡng,” – điều này không phải là đức tin, nhưng nó tạo nên con người ngu dại trước Đức Chúa Trời. 

Con người phải bỏ tính bướng bỉnh của họ trước Đấng Mê-si-a. Nói cách khác, trước Đức Chúa Trời người ta phải thay đổi ý muốn của họ. Tất cả chúng ta phải nhận biết chính chúng ta trước Đức Chúa Trời. Chúng ta phải nhận biết những gì Đức Chúa Trời phán với chúng ta và Ngài quyết định cho chúng ta thế nào. Đây là đức tin đúng của Cơ đốc nhân, không có đức tin nào khác hơn. Tin cậy và vâng theo Lời của Đức Chúa Trời là thái độ và tấm lòng của sự thành tín đúng. Đây là những gì chúng ta phải ghi nhớ trước Đức Chúa Trời. 

Dĩ nhiên, trong vòng chúng ta, chúng ta có thể tự hào về những thành tựu của chúng ta, so sánh với người khác, thi đua với nhau, và thách thức với nhau. Mặc dầu điều này cũng là những đánh giá thực tiển vô ích so với những gì tương tự quan trọng như thế trước Đức Chúa Trời, trong vòng con người đó là những gì mà chúng ta có ít sự lựa chọn nhưng là sự giao chiến không ngừng. 

Ngay cả những con chó con nhận biết ai là chủ của chúng, và chịu phục tùng chủ của chúng và vâng lời họ. Nói cách khác, ngay cả những con chó cũng biết vâng lời chủ, nhận ra tiếng chủ, chỉ theo một mình chủ của chúng. Khi một con chó bị chủ của chúng khiển trách, chúng nhận thấy những việc sai trái của chúng, cúi đầu chúng xuống trong sự vâng phục, và cố gắng quay lại với lòng tốt của chủ của chúng với trò tinh nghịch nhỏ dễ thương. Ngay cả khi con vật làm điều này, và tuy thế con người vẫn tiếp tục thách đố Đức Chúa Trời bởi một loại đức tin theo tư tưởng riêng của họ. Nói cách khác, họ tiếp tục bám lấy Đức Chúa Trời mặc dù họ khăng khăng trên đường lối riêng của họ và tư tưởng riêng của họ. 

Với chỉ xanh, tím, đỏ của Ngài, Đức Chúa Trời đã làm cho tất cả tội lỗi của con người biến mất, và tất cả những gì mà Ngài phán với chúng ta là phải có đức tin tin vào công việc của Chúa chúng ta. Tuy nhiên con người vẫn tiếp tục ngoan cố chống lại Đức Chúa Trời. 

Chúa bảo chúng ta phải mang đến cho Ngài tất cả tội lỗi của chúng ta, và Ngài làm cho chúng nó biến mất với chỉ xanh, tím, đỏ, Ngài đã ban cho chúng ta sự tha thứ tội. Khi Đức Chúa Trời bảo chúng ta mang đến cho Ngài đức tin của chỉ xanh, tím, đỏ, người ta vẫn không tin điều này, và đang coi thường Chủ của họ. Những người này sẽ bị rủa sả. 

Khi họ mang đến cho Đấng Mê-si-a không phải loại đức tin mà Ngài muốn nhưng là loại đức tin mà Ngài không muốn, Ngài chỉ có thể giận mà thôi. Họ tiếp tục mang sự bướng bỉnh đến trước Đức Chúa Trời và nói với Ngài, “Tôi đã giữ đức tin của tôi vững vàng. Hãy khen ngợi tôi về những công việc tốt lành của tôi!” Đức Chúa Trời có khen ngơi họ vì họ giữ đức tin như thế trong khi thật sự đức tin đó chỉ là đức tin vô ích không? 

Có thể có những lúc thích đáng khi sự bướng bỉnh được đòi hỏi trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng sự bướng bỉnh của đức tin sai thì hoàn toàn vô dụng trước Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời dùng hình bóng của chỉ xanh, tím, đỏ trong việc làm cho tội lỗi chúng ta biến mất. Kinh thánh không nói rằng Ngài chỉ dùng chỉ đỏ, hoặc Ngài dùng chỉ tím, ngay cả xa hơn một chút Ngài dùng dây xích kim loại, hay không có nơi nào đề cập đến chỉ ny-lon. Trong nhà của Đức Chúa Trời, và trong Luật pháp cứu rỗi của Ngài ban cho chúng ta, Đấng Mê-si-a đã ra lệnh cho chúng ta phải có đức tin trong hình bóng của chỉ xanh, tím, đỏ. 

Cơ đốc nhân chỉ tỏ những ai tin và theo Đức Chúa Jêsus Christ. Thế thì chúng ta cũng là Cơ đốc nhân. Tuy nhiên, có quá nhiều người chưa được tái sanh mặc dù tin Chúa Jêsus như là Cứu Chúa của họ, là những người chưa nhận sự tha tội, và là những người không có đức tin vào chỉ xanh, tím, đỏ - đây chỉ là những Cơ đốc nhân danh nghĩa, cuối cùng của họ là địa ngục, vì họ tin theo cách riêng của họ. Đức Chúa Trời sẽ bỏ rơi những người này, vì họ chỉ là những người tôn giáo, không thật là Cơ đốc nhân. 

Ít nhất là trước Đức Chúa Trời, tất cả chúng ta phải thành thật, và nhận biết chính chúng ta. Mỗi lúc, mỗi phút và giây, chúng ta phải xưng nhận rằng chúng ta bị trói buộc vào địa ngục vì tội lỗi chúng ta. Trước Đấng Mê-si-a, tất cả chúng ta phải có đức tin của chỉ xanh, tím, đỏ. Đức tin như thế là việc đúng mà chúng ta phải làm. Và bất cứ khi nào chúng ta xưng nhận, chúng ta phải nhắc nhở chính chúng ta về những gì mà Đấng Christ đã làm cho chúng ta, đó là Ngài đã chịu Báp-tem để giải cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi và chịu đoán phạt vì tội lỗi chúng ta bởi sự đóng đinh của Ngài, và nhận thức sự cứu rỗi của chúng ta mọi lúc. Đây là đức tin mà Đức Chúa Trời đòi hỏi chúng ta. 

Chúng ta có thể không bao giờ làm vừa lòng Đức Chúa Trời ngoại trừ chúng ta làm cách chính xác như những gì mà Đấng Mê-si-a muốn chúng ta làm. Tại sao? Vì Ngài trở thành Cứu Chúa đời đời của chúng ta qua chỉ xanh, tím, đỏ, mỗi giây phút chúng ta cần tin vào những gì Đức Chúa Trời đã làm cho chúng ta. Vì đức tin qua hình bóng của chỉ xanh, tím, đỏ là đúng, chúng ta cần nó cho cả việc tha tội mà chúng ta vi phạm hàng ngày. 



Đức Chúa Trời Có Vui Lòng Không Nếu Chúng Ta Dâng Lên Ngài Những Sản Phẩm Bởi Sự Cố Gắng Riêng Của Chúng Ta?


Nếu chúng ta dâng lên cho Đức Chúa Trời những vật của thế gian, chúng ta sẽ không chỉ chất chứa cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời cho chúng ta, nhưng chúng ta cũng phạm một tội lớn bởi làm tăng lên sự thách thức nghịch lại với Ngài. Đức tin như thế là phản nghịch, vì nó chống lại Đức Chúa Trời. Không có gì trên thế gian này, dù quí giá hay đắc giá đến đâu, có thể làm vừa lòng Đức Chúa Trời. Đem đến cho Đức Chúa Trời những vật liệu như thế của thế gian thì không bao giờ là đức tin đúng để có thể được Đức Chúa Trời khen ngợi cả. Dù nó tốt thế nào đi nữa thì nó vẫn là những điều thuộc thế gian, Đức Chúa Trời không chấp nhận những vật liệu như thế. Chúng ta phải có loại đức tin mà Đức Chúa Trời muốn chúng ta có và dâng lên cho Ngài loại đức tin này. 

Đức tin của chúng ta phải là loại đức tin tin vào Lời của Đức Chúa Trời, loại đức tin dâng lên Ngài của lễ như chính Ngài đòi hỏi nơi chúng ta. Trong mọi lúc, với mỗi một giây phút trôi qua, chúng ta cũng phải nhận thấy những gì Đức Chúa Trời đã làm cho chúng ta, và chúng ta phải chấp nhận tính chất yếu đuối và bất toàn của chúng ta. Chúng ta phải nhớ những ơn phước dồi giàu mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta, và chúng ta phải biết cách chính xác và tin vào những gì mà Ngài đã làm cho chúng ta, nên Ngài vui lòng đón nhận chúng ta. 

Chúng ta phải ném bỏ mọi đức tin của thần bí, và chúng ta chỉ phải có một loại đức tin là tin vào Lời phán ra của Đức Chúa Trời. Của lễ của loại đức tin này là những gì mà chúng ta phải dâng lên cho Đức Chúa Trời. Chỉ khi chúng ta dâng lên Đức Chúa Trời của lễ của đức tin thật thì Ngài mới vui lòng và tiếp đón chúng ta, và chấp nhận đức tin của chúng ta. Và khi chúng ta làm thế thì Đức Chúa Trời sẽ ban cho chúng ta tất cả những ơn phước mà Ngài đã sắp đặt và chuẩn bị cho chúng ta. 

Vì thế, khi chúng ta ở trong Lời, chúng ta phải suy ngẫm “đức tin nào mà Đức Chúa Trời thật sự muốn chúng ta có? Loại cầu nguyện nào là loại cầu nguyện mà Ngài muốn?” Thế nên chúng ta phải nhận ra rằng Đức Chúa Trời muốn chúng ta không gì khác hơn là cầu nguyện trong đức tin của sự cứu rỗi trong hình bóng của chỉ xanh, tím, đỏ, là loại đức tin đã nhận được những gì Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta. Tất cả những gì Đức Chúa Trời muốn nơi chúng ta là lời cầu nguyện cảm tạ bởi đức tin; Ngài sẽ không bao giờ chấp nhận bất cứ cái gì làm nên bởi riêng chúng ta mà chúng ta cố gắng dâng lên cho Ngài hoặc đặt dưới chân Ngài. Tất cả chúng ta phải nhận biết rằng chúng ta không bao giờ được làm điều này. 

Đức Chúa Trời đang nói với chúng ta, “Không, không, đó không phải là đức tin mà ta muốn ngươi có. Ta đã chịu Báp-tem và chịu đóng đinh vì ngươi. Ta nhận Báp-tem để làm cho tất cả tội của ngươi biến mất. Đó là vì ta phải nhận tội của ngươi cho chính ta trước khi ta chịu phán xét vì những tội này và chết trên Thập-tự-giá. Ta là Cứu Chúa của ngươi, nhưng thực chất ta cũng là Đức Chúa Trời ngươi. Ta là Vua của các vua., nhưng vì ta cũng là Đức Chúa Trời ngươi, ta đến thế gian và làm trọn mọi việc. Ta muốn ngươi tin Ta thật sự, nhận thấy quyền lực của ta trong lòng ngươi, và xưng nhận với cả lòng ngươi rằng Ta là Đức Chúa Trời thật của ngươi.” Đó là mục đích mà Đức Chúa Trời ban cho chúng ta chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn. Và đây là đức tin mà Đức Chúa Trời đòi hỏi nơi chúng ta. 

Chúng ta phải thật sự có đức tin qua hình bóng của chỉ xanh, tím, đỏ. Bạn có thể tự nghĩ, “Vâng, nó vẫn tiếp tục có thể sống được. Tôi vẫn làm tốt, và mọi vật đang diễn ra tốt. Nếu nó bị tan vở, tại sao phải chú ý nó? Tại sao tôi phải tin theo cách này cách chính xác? Dù tôi tin theo cách này hay cách khác, tất cả đều không như nhau sao?” Không. Chúng không như nhau! Nếu bạn có loại đức tin khác với loại đức tin này ở trong lòng bạn, thì bạn hoàn toàn không được cứu. Vì trong tấm lòng như thế tội lỗi vẫn còn được tìm thấy, Bạn phải thay đổi lòng bạn và quay về với đức tin mà tin thật sự vào Phúc âm của Nước và Thánh Linh. 

Lòng của những ai tin Phúc âm thật và những ai không tin thì hoàn toàn khác nhau. Đức Chúa Trời biết điều này, và chúng ta là những người tin như thế là người tái sanh. Khi bạn nhận biết chính bạn, bạn phải đổi hướng. “Đức Chúa Trời ôi! Thật sự tôi đầy tội. Xin cứu tôi.” Vì thế khi bạn ăn năn và tìm kiếm sự cứu rỗi Đức Chúa Trời sẽ tiếp nhận bạn bởi lẽ thật của Ngài. 



Chúa Chúng Ta Đã Cứu Chúng Ta Ra Khỏi Tất Cả Tội Lỗi Của Chúng Ta 


Chúa chúng ta đã chịu Báp-tem và chịu đóng đinh vì chúng ta. Như được chép trong Ma-thi-ơ đoạn 3, đó là những gì mà Chúa đã làm cho chúng ta. Chúng ta tin điều đó. Chúng ta cám ơn Ngài vì điều đó. Khi Chúa Jêsus chịu Báp-tem, tất cả tội lỗi của chúng ta được chuyển qua Ngài. Ngài bị đóng đinh. Vì Ngài đã nhận tất cả tội lỗi của chúng ta rồi nên Ngài mang chúng đến Thập-tự-giá. Ngài chịu phán xét không chỉ vì tội lỗi chúng ta, nhưng vì tất cả tội lỗi của toàn thế gian. 

Khi Chúa chúng ta phán bảo chúng ta phải mang đến cho Ngài những vật liệu xây dựng Đền tạm, hay là bất cứ khi nào Ngài phán với chúng ta điều gì, Ngài luôn luôn nhận nó theo thứ tự. Ngài luôn luôn phán với chúng ta rằng, “Hãy mang chỉ xanh, tím, đỏ.” Chỉ xanh luôn luôn đến trước nhất. Và theo sau cùng Ngài đề cập đến vải gai mịn, Ngài có ý phán với chúng ta rằng hãy tin Lời Đức Chúa Trời. Tin Huyết trên Thập-tự-giá trước và rồi tin Báp-tem của Chúa Jêsus có thể dường như là “ô-kê” (đúng) ở lúc đầu, nhưng đó là điều sai. Vì trước hết Chúa Jêsus chịu Báp-tem rồi Ngài mới đỗ huyết ra trên Thập-tự-giá. Tôi xin nói lại với các bạn điều này không bao giờ đúng khi trước hết tin vào Huyết Ngài trên Thập-tự-giá rồi mới tin Báp-tem của Ngài. Đức Chúa Trời không bao giờ chấp nhận đức tin như thế. 

Đến thế gian trong thân xác con người, khi Chúa Jêsus 30 tuổi, trước hết Ngài chịu Báp-tem để cất lấy tội lỗi của chúng ta qua Ngài. Sau khi làm điều đó, Ngài mang cả tội lỗi của thế gian đến Thập-tự-giá, chịu phán xét bởi thập hình, và rồi sống lại từ kẻ chết, bởi thế trở nên Cứu Chúa của chúng ta. Như thế, chúng ta phải tin vào những gì mà Chúa đã làm cho chúng ta theo thứ tự mà Ngài hoàn thành công việc của Ngài. Đó là cách mà chúng ta phải tin. Thế thì đức tin của chúng ta được vững vàng hoàn toàn, không có gì bị lẫn lộn, hay là không bao giờ lay động. Và khi chúng ta phân phát Phúc âm cho người khác, chúng ta phải làm cho phù hợp như thế. Nói cách khác, chúng ta phải tin theo những gì sẽ làm vui lòng Đức Chúa Trời, theo những gì Ngài đã định cho chúng ta. 

Của lễ của đức tin gì mà Đức Chúa Trời truyền cho chúng ta đem đến cho Ngài? Ngài không bảo các bạn mang đức tin qua hình bóng của chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn sao? Bạn có đức tin này không? Có lẽ bạn không tin theo thứ tự? “Tôi tin theo cách này hay cách khác không thành vấn đề. Tôi vẫn tin, và đó là tất cả. Tôi tin chỉ đỏ trước và rồi đến chỉ xanh, và rồi chỉ tím.” Nếu đó là cách bạn tin, thì bạn phải tin lại lần nữa. Chúa không bao giờ chấp nhận loại đức tin đảo ngược của bạn. 

Chúa của chúng ta là Đức Chúa Trời của sự công bình và Đức Chúa Trời của lẽ thật. Vì thế Ngài không chấp nhận một đức tin sai. Vì đức tin không thể hướng thẳng lên khi thứ tự của nó bị lẩn lộn, Đức Chúa Trời không thể chấp nhận đức tin này ngay cả Ngài muốn. Trong khi chúng ta không thể cố gắng đặt nền khi mà cái nhà đã hoàn thành, đó là vì Chúa Jêsus đã nhận tội lỗi của chúng ta bởi Báp-tem và rồi Ngài mới chịu đóng đinh. 

Vì thế, chúng ta phải tin theo những gì mà Chúa phán bảo với chúng ta. Đây là việc đặt hòn đá góc nhà vì đức tin đúng. Vì Đức Chúa Trời cứu chúng ta cách đúng, chánh đáng và chính trực, chúng ta không thể thay đổi thứ tự của Ngài theo ý riêng của chúng ta. Nếu chúng ta tin vào Huyết của Thập-tự-giá trước và rồi tin Báp-tem của Chúa Jêsus, thì đức tin này là loại đức tin sai. Và tội lỗi vẫn có thể tìm thấy trong lòng của những ai tin như thế, tội lỗi của họ không được tẩy sạch vì trật tự đức tin của họ đảo lộn. Đây là sự kỳ diệu. Không có lẽ thật nào kỳ diệu hơn điều này. 

Trước Đấng Mê-si-a, nhiều người trong chúng ta chỉ tin huyết của Chúa Jêsus trên Thập-tự-giá. Chúng ta tin, “Chúa Jêsus nhận tất cả tội lỗi của chúng ta và gánh chịu tất cả sự phán xét của chúng ta bởi sự đổ huyết Ngài ra trên Thập-tự-giá. Vì thế, chúng ta hoàn toàn được cứu. Sự cứu rỗi của chúng ta đến từ Đấng Christ là Đấng đã chết vì chúng ta trên Thập-tự-giá. Bất cứ ai tin điều này thì được cứu.” Chúng ta nhận thức rõ ý nghĩa ban đầu của Báp-tem của Chúa Jêsus. Vì thế bên trên cái thứ nhất của chúng ta, đức tin sai, chúng ta chỉ thêm vào đức tin đúng. Cái gì sẽ xảy ra? Trong thực tế, tội của chúng ta sẽ không biến mất. Vì loại đức tin này chỉ là loại đức tin của tri thức và giáo điều, nó không thật sự là đức tin thật phát sinh từ lòng chúng ta. 

Nếu đức tin của bạn giống như điều này, Bạn phải nhanh chóng quay lại và thay đổi. Trước hết, bạn phải chấp nhận cách dứt khoát rằng đức tin của bạn không đúng. Và rồi, bạn phải làm mới lại nền tảng đức tin của bạn tức thì. Tất cả những gì bạn phải làm là thay đổi thứ tự lại. “Chúa Jêsus đến thế gian, chịu Báp-tem bởi Giăng Báp-tít ở sông Giô-đanh, Ngài nhận tất cả tội lỗi của tôi. Vì Chúa Jêsus chịu Báp-tem để tất cả tội lỗi của thế gian được chuyển qua Ngài, và vì tất cả tội lỗi thế gian chuyển qua Ngài, nên tất cả tội lỗi của tôi cũng đã chuyển qua cho Chúa Jêsus. Và rồi, Ngài đổ huyết của Ngài ra trên Thập-tự-giá để trả tất cả công giá tội lỗi cho tôi.” Đó là cách mà bạn tin. 

“Ai là người quan tâm đến việc tôi tin theo cách này hay cách khác? Tất cả mọi vấn đề là tôi tin bốn chức vụ của Chúa. Tại sao quá bướng bỉnh và khăng khăng vào thứ tự này?” Có thể bạn vẫn cố bám lấy quan điểm này không? Thề thì bạn phải nhận vào lòng bạn lẽ thật này: Chúa Jêsus chết trên Thập-tự-giá chỉ sau khi Báp-tem. Và đây là sư thật mà bạn phải tin. 

Thánh Linh không bao giờ chấp nhận sự bất công. Thánh Linh của Đức Chúa Trời chấp nhận đức tin của chúng ta chỉ khi chúng ta tin những gì mà Đấng Mê-si-a đã làm cho chúng ta trên thế gian này. Đức Thánh Linh không nói, “Vì ngươi tin tất cả bốn chức vụ của Chúa Jêsus. A-men. Dù ngươi tin đúng hay tin theo một trật tự đảo ngược, dù ngươi tin theo cách này hay cách khác đều “ô-kê” Dù ngươi tin bất cứ cách nào không thành vấn đề. A-men. Được, ngươi là con Ta.” 

Chúa Jêsus, Đấng Mê-si-a đến thế gian theo ý muốn Đức Chúa Cha và theo mệnh lệnh của Cha. Đó là lý do mà Ngài sống 33 năm trên đất. Đến thế gian này, Ngài hoàn thành công việc cứu rỗi của Ngài bởi chịu Báp-tem, đóng đinh, và sống lại và rồi thăng thiên. Và Ngài đã sai Thánh Linh đến với chúng ta. 

Đức Thánh Linh ngự trong lòng của những ai nhận sự tha tội, và Ngài chấp nhận đức tin của những ai tin những gì mà Chúa đã làm cho họ. Đó là lý do tại sao chúng ta không bao giờ tin theo ý tưởng riêng của chúng ta. Mặc dù bạn và tôi thật sự tin Chúa Jêsus, phải chăng bạn tin theo thứ tự của sự đảo ngược? Nếu thế bạn phải tin lại cho đúng. 

Khi bạn làm như thế, Đức Thánh Linh làm việc trong lòng bạn. Dù chúng ta đầy những thiếu sót, Đức Thánh Linh giữ lòng của chúng ta cách vững chắc, ở với chúng ta, và ban cho chúng ta ân điển của Ngài khi chúng ta thiếu hụt trước Ngài. Đức Thánh Linh ban cho chúng ta năng quyền. Ngài ban cho chúng ta sức mạnh. Ngài an ủi chúng ta. Ngài ban phước chúng ta. Ngài hứa với chúng ta một tương lai tươi sáng. Và với những ai trong chúng ta là người tin, Ngài dẫn chúng ta từ đức tin đến đức tin để vào Nước Thiên đàng đời đời của Ngài. 

Đó là những gì chúng ta cần khi chúng ta tin vào những gì Chúa làm cho chúng ta, hoặc khi Ngài phán với chúng ta mang đến cho Ngài lễ vật của chúng ta – đó là, chúng ta phải tin rằng Ngài cứu chúng ta bởi Nước và Thánh Linh. Tất cả mọi vật trong Đền tạm là quan trọng vì tất cả nói với chúng ta cách kiên định về sự mầu nhiệm của sự tái sanh bởi Nước và Thánh Linh. Nói cách khác, qua nhiều vật trong Đền tạm, Đức Chúa Trời muốn nói với chúng ta một điều – Phúc âm của Nước và Thánh Linh. 



Nền Tảng Đức Tin Của Chúng Ta Thì Rất Là Quan Trọng 


Nếu chúng ta xây dựng một cái nhà đức tin mà trước hết chúng ta không đặt nền tảng của đức tin của chúng ta cách vững chắc thì tin Chúa Jêsus càng lâu chúng ta tích lũy tội lỗi càng nhiều, càng cầu nguyện ăn năn xưng tội chúng ta càng trở nên tội nhân giả hình. Nhưng khi chúng ta tin ân điển của sự cứu rỗi, mà Chúa chúng ta đã cứu chúng ta bởi chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn. Thì tất cả chúng ta có thể trở nên con cái trọn vẹn của Đức Chúa Trời. Cho nên, chúng ta phải tin trong lẽ thật của chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn và vì thế tất cả chúng ta phải trở nên con cái Đức Chúa Trời. 

Nền tảng đức tin của những ai hoàn toàn thì có thể luôn luôn thực hiện chức vụ tế lễ của họ cách sáng chói, ngay khi chính họ có khuyết điểm. Nói cách khác, họ có thể hoàn thành tất cả những công việc của chức tế lễ là ôm ấp tất cả mọi người trên thế gian vào lòng của họ, cầu nguyện với Đức Chúa Trời cho sự tha thứ tội của họ, và phục vụ Phúc âm trước Đức Chúa Trời. 

Trái lại, đối với những ai có nền tảng đức tin không rõ ràng, thời gian càng đi qua, sự giả hình của họ càng tăng lên. Họ trở nên kẻ ác. Họ trở thành những người tôn giáo giả hình. Vì Chúa chúng ta phán với chúng ta rằng chúng ta biết cây bởi nhìn xem trái của nó, trái được sanh ra bởi những người như thế tất cả đều là kinh tởm, bẩn thỉu, và giả trá. Tuy nhiên những người trong chúng ta là người tái sanh là người không giả hình. Tất cả họ sanh bông trái. Dù họ có những khuyết điểm của họ, họ vẫn trung thực. Họ nhận ra những yếu đuối và việc làm sai trái của riêng họ, và họ luôn luôn sống trong ánh sáng rực rở. Vì Chúa chúng ta đã chịu Báp-tem và chịu đóng đinh để cất lấy tất cả tội lỗi của chúng ta và vì thế mà Ngài làm cho tất cả tội lỗi chúng ta biến mất. Bởi tin lẽ thật này chúng ta nhận được sự tha tội. Vì nền tảng đức tin của chúng ta vững vàng, dù chúng ta bất toàn, dù chúng ta phạm tội, và dù chúng ta yếu đuối, đời sống của chúng ta vẫn chiếu sáng, vì trong lòng chúng ta luôn luôn vô tội. Vì khuyết điểm của chúng ta, chúng ta có thể đi trật đường, nhưng vì chúng ta thật sự vô tội, chúng ta không đi trật đường để dẫn người khác và chính chúng ta đi vào sự hủy diệt. Dù chúng ta không trọn vẹn, tuy nhiên chúng ta bước đi cách vừa lòng Đức Chúa Trời, hướng về phía trước từng bước và tiếp tục phục vụ phúc âm. Điều này làm cho tất cả đều có thể vì Chúa Jêsus cứu chúng ta cách trọn vẹn. 

Nếu Đức Chúa Jêsus Christ, Đấng Mê-si-a của chúng ta, và Cứu Chúa của chúng ta không cứu chúng ta cách trọn vẹn bởi 4 loại chỉ, chúng ta sẽ không bao giờ được cứu cả. Vì Ngài đã cứu chúng ta nên chúng ta được cứu và vì đó mà chúng ta tin, phổ biến Phúc âm và ca ngợi Đức Chúa Trời bởi đức tin của chúng ta. Bởi đức tin của chúng ta mà chúng ta cảm tạ Đức Chúa Trời, bởi đức tin mà chúng ta phục vụ Ngài, và bởi đức tin mà chúng ta bước theo Ngài. Đó là người mà chúng ta trở thành. Nói cách khác, chúng ta trở nên người vừa lòng Đức Chúa Trời bởi đức tin của chúng ta. Chúng ta trở nên người có nền tảng đức tin vững chắc. 

Những ai có nền tảng đức tin vững chắc thì không cần phải đặt nền tảng một lần nữa. Thế nên tại sao Hê-bơ-rơ 6:1-2 nói, “Ấy vậy, chúng ta phải bỏ qua các điều sơ học về Tin lành của Đấng Christ, mà tấn tới sự trọn lành, chớ nên lập lại nền nữa, tức là: từ bỏ các việc chết, tin Đức Chúa Trời, sự dạy về phép báp-têm, phép đặt tay, sự kẻ chết sống lại, sự phán xét đời đời.” 

Phân đoạn này nói gì với chúng ta? Nó bảo chúng ta phải biết và xác định cách rõ ràng và đặt nền tảng vững chắc qua câu hỏi như sau: “Tại sao Chúa Jêsus chịu Báp-tem?”; “Báp-tem của Chúa Jêsus tượng trưng cho việc đặt tay trong Cựu Ước không?”; “Chúng ta sẽ sống lại không?”; và “sử phán xét đời đời là gì?” Nó bảo chúng ta phải có đức tin toàn vẹn và đặt nền tảng vững chắc ngay từ lúc ban đầu, để chúng ta không bị lay động hoặc bị ép buộc đặt lại một nền tảng khác ngoài những vật liệu này. Đức tin tin vào chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn là đức tin trọn vẹn là tin rằng Chúa chúng ta đã hoàn thành sự cứu rỗi cách tuyệt hảo. Chúng ta phải đứng vững vàng trên nền tảng đức tin này, và chúng ta phải khởi chạy từ nơi đó. Chúng ta phải chạy một cuộc đua đức tin. 

Vài người giải thích đoạn văn trên từ tiếng Hê-bơ-rơ rằng chúng ta không thể bảo lại lần nữa rằng tội lỗi của chúng ta đã chuyển qua Chúa Jêsus qua Báp-tem của Ngài, và phân đoạn này nói với chúng ta rằng chúng ta không cần phải lập lại nền tảng đức tin một lần nữa. Nhưng Đức Chúa Trời có phán với chúng ta không lập lại nền tảng đức tin của chúng ta nếu nó đã được thiết lập đúng trên nền thứ nhất không? Đoạn văn này nói với chúng ta rằng những ai chưa có nền tảng đức tin đúng nên làm cho nó vững vàng, và tiến tới. 

Để cứu chúng ta, Đức Chúa Trời ra lệnh cho Môi-se xây dựng Đền tạm và nhận lễ vật của dân sự. Đối với dân sự Y-sơ-ra-ên, Ngài ra lệnh họ mang vàng, bạc và đồng; chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn và lông chiên, da dê đực nhuộm đỏ, da cá nược, và cây Si-tim. Như thể những vật dụng này, Chúa chúng ta đã ban cho chúng ta ân điển cứu rỗi bởi giải thoát bạn và tôi ra khỏi tội lỗi của thế gian. Trong phương cách này, Đức Chúa Trời thật sự phán với dân Y-sơ-ra-ên đem những lễ vật này đến cho Ngài, xây dựng Đền tạm, và thiết lập hệ thống tế lễ, và tha thứ tội lỗi cho người Y-sơ-ra-ên là những ai dâng lên cho Ngài của lễ hy sinh theo đòi hỏi của hệ thống tế lễ.



Đức Tin Của Chúng Ta Trọn Vẹn Bởi Tin Chỉ Xanh, Tím, Đỏ Và Vải Gai Mịn Đã Được Báo Trước Cho Chúng Ta Về Sự Cứu Rỗi Được Ứng Nghiệm Cách Toàn Vẹn Bởi Đức Chúa Jêsus Christ 


Nếu chúng ta, người không thể tin lẽ thật trọn vẹn được ứng nghiệm bởi Đức Chúa Jêsus Christ, không đặt nền tảng đức tin của chúng ta cách vững chắc, thì đức tin của chúng ta sẽ tiếp tục lay động. Không có sự hiểu biết, nhận thức rõ, và đức tin trong sự thật là Chúa của chúng ta đã cứu chúng ta cách trọn vẹn, tất cả chúng ta sẽ kết thúc trong sự cố gắng tìm kiếm sự cứu rỗi qua cố gắng riêng của chúng ta. Đức tin như thế không toàn vẹn, nó có khiếm khuyết. 

Xin xem Hê-bơ-rơ 10:26-31: “Vì nếu chúng ta đã nhận biết lẽ thật rồi, mà lại cố ý phạm tội, thì không còn có tế lễ chuộc tội nữa, nhưng chỉ có sự đợi chờ kinh khiếp về sự phán xét, và lửa hừng sẽ đốt cháy kẻ bội nghịch mà thôi. Ai đã phạm luật pháp Môi-se, nếu có hai ba người làm chứng, thì chết đi không thương xót, huống chi kẻ giày đạp Con Đức Chúa Trời, coi huyết của giao ước, tức là huyết mà mình nhờ nên thánh, là ô uế, lại khinh lờn Đức Thánh Linh ban ơn, thì anh em há chẳng tưởng rằng người ấy đáng bị hình rất nghiêm đoán phạt hay sao? Vì chúng ta biết Đấng đã phán rằng: Sự trả thù thuộc về ta; ta sẽ báo ứng, ấy là lời Chúa phán. Lại rằng: Chúa sẽ xét đoán dân mình. Sa vào tay Đức Chúa Trời hằng sống là sự đáng kinh khiếp thay!”

Phân đoạn Kinh thánh này nói rằng nếu chúng ta phạm tội cách có ý thức sau khi chúng ta nhận biết lẽ thật, thì không còn của lễ chuộc tội nào cho chúng ta, nhưng chỉ chờ đợi sự phán xét kinh khiếp. Những ai là người phạm tội có ý thức sau khi nhận biết lẽ thật ám chỉ những người không tin Phúc âm của Nước và Thánh Linh dù cho họ đã biết nó. Chúng ta phải tin lẽ thật mà Đức Chúa Trời đã cứu chúng ta bởi chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn, Ngài cứu chúng ta bởi vàng, bạc và đồng, và Ngài tạo nên mái Đền tạm được bao phủ bởi lông dê đực, da chiên nhuộm đỏ, và da cá nược. Tất cả chúng ta phải biết những điều này cách rõ ràng và đặt nền tảng đức tin của chúng ta cách vững chắc. 

Chúa hứa với chúng ta rằng Ngài cứu chúng ta cách toàn vẹn, và khi thời điểm đến, Ngài đã chịu Báp-tem để cất lấy tội lỗi của chúng ta qua Ngài, và chết trên Thập-tự-giá, Ngài sống lại từ kẻ chết, và bởi thế Ngài cứu chúng ta. Vì thế, chúng ta đã được cứu cách hoàn hảo bởi tin Đức Chúa Jêsus Christ Đấng lập nền tảng của sự cứu rỗi của chúng ta. 

Nhưng những ai không biết lẽ thật này, không tin nó chắc chắn tất cả sẽ đối diện với sự phán xét kinh khiếp của Đức Chúa Trời khi ngày cuối cùng của họ đến. Thân thể của họ không chết nhưng phải chịu khốn khổ đời đời. Kinh thánh nói với chúng ta rằng chỉ có sự phẩn nộ kinh khiếp dành cho họ, và sự khốn khổ trong địa ngục của họ là quá vĩ đại mà nó được mô tả như cuộc sống trong lửa (Mác 9:49). Nó nói với chúng ta rằng chỉ có phán xét kinh khiếp đang chờ đón, và cơn phẩn nộ hung hăng sẽ tiêu nốt kẻ thù. 

Sự thất bại trong việc tuân giữ Luật pháp đưa con người đến chổ bị phán xét kinh khiếp, thì sự phán xét vĩ đại hơn biết bao sẽ dành cho những ai không tin vào sự cứu rỗi đã được ban cho bởi Đức Chúa Jêsus Christ sao? Đó là lý do tất cả chúng ta phải tin Đức Chúa Jêsus Christ, Cứu Chúa của chúng ta, là Chúa, là Đấng đến thế gian trong thân xác con người, Đấng nhận tất cả tội lỗi của chúng ta về cho Ngài bởi Báp-tem, Đấng mang tôi lỗi của thế gian đến bên Thập-tự-giá, và gánh chịu tất cả sự đoán phạt vì tội lỗi bởi chịu đóng đinh, Đấng đã sống lại từ kẻ chết, và hiện đang sống. 



Vì Thế Nền Tảng Đức Tin Của Chúng Ta Được Thiết Lập Vững Vàng 


Tại sao Đức Chúa Trời phán bảo Môi-se xây dựng Đền tạm? Khi chúng ta xem xét mỗi một mục của vật liệu dùng cho Đền tạm, chúng ta có thể thấy rằng tất cả chúng đều tỏ bày lẽ thật; đó là Đức Chúa Jêsus Christ đến thế gian trong thân xác con người, nhận lấy tất cả tội lỗi của của chúng ta qua cho Ngài bởi Báp-tem mà Ngài chịu từ Giăng Báp-tít, mang tội lỗi của thế gian này đến Thập-tự-giá, và chết trên đó, rồi Ngài sống lại từ kẻ chết, thăng thiên, và ngồi bên hữu ngai Đức Chúa Cha, và bây giờ trở nên Đức Chúa Trời đời đời của chúng ta. Từ cái cửa đến cột trụ và khoen đồng, tất cả các mục của Đền tạm bày tỏ cho chúng ta lẽ thật của Phúc âm. Nói cách khác, cả Kinh thánh Cựu Ước nói với chúng ta về Báp-tem của Đức Chúa Jêsus Christ, sự hy sinh của Ngài, đặc tính của Ngài và công việc cứu rỗi của Ngài. 

Từ Kinh thánh Cựu Ước đến Tân Ước, vì Đức Chúa Jêsus Christ phán với chúng ta qua Phúc âm của Nước và Thánh Linh – đó là Phúc âm của chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn - những ai tin vào lẽ thật này luôn luôn nói về lẽ thật của chỉ xanh, đỏ điều, đỏ sậm và vải gai mịn bất cứ khi nào họ có cơ hội. Vì chúng được rao giảng và được nghe thường xuyên, nên đôi khi chúng ta quên đi sự quí giá của lẽ thât này. Nhưng lẽ thật này quan trọng như thế nào? Nếu chúng ta sống trong thời kỳ trị vì của Sa-lô-môn khi vàng và bạc quá đầy đủ, dư dật thì người ta xem nó như đá, vì chúng ta nghe lẽ thật mỗi ngày trong Hội thánh của Đức Chúa Trời, có lẽ chúng ta nhận sự cứu rỗi này vì được ban cho. Nhưng chúng ta phải nhớ điều này: lẽ thật này không thể được nghe bất cứ nơi nào ngoài Hội thánh của Đức Chúa Trời và không có sự cứu rỗi này thì không ai có thể được cứu, hay là đặt nền tảng đức tin cách vững chắc. 

Đức tin mà bạn và tôi được cứu là đức tin trong sự thật là Chúa chúng ta đã cứu chúng ta cách toàn vẹn và đặt nền tảng đức tin cách vững vàng với bốn loại chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn. Hãy để tôi lập lại một lần nữa là chúng ta phải tin điều này bởi tấm lòng của chúng ta. Đức Chúa Trời hứa với chúng ta, và như lời Ngài hứa, Ngài đến thế gian như là dòng dõi của người nữ (Sáng thế ký 3:15) nhận tất cả tội lỗi của chúng ta qua Ngài bởi Báp-tem của Ngài, chịu tất cả mọi hình phạt vì tội lỗi của chúng ta trên Thập-tự-giá, sống lại từ kẻ chết, và bởi thế Ngài cứu chúng ta cách toàn vẹn. Vì đây là một lẽ thật đơn giản và quá dể giải thích và hiểu, chúng ta có thể phân phát Phúc âm này ra toàn thế giới mỗi ngày. Dĩ nhiên, cũng có nhiều người đáng thương là những người không biết lẽ thật này. Tuy nhiên, và thật đáng thương hơn nữa là những người không biết lẽ thật này, là những người không tin dù họ vẫn ở trong Hội thánh của Đức Chúa Trời. 

Dù bạn thật sự nhận sự tha tội, tư tưởng của bạn vẫn xấu, nhưng ít nhất lòng của bạn đã trở nên rất nhu mì. Nhưng những kẻ giả hình thì không như thế, dù họ cố gắng vẽ cho chính họ một bề ngoài nhu mì, nhưng con người bên trong quá xấu, họ tiếp tục lừa đối Đức Chúa Trời và vô số người khác mỗi ngày. Bạn và tôi phải đặt nền tảng đức tin vững chắc. Và trên sự cứu rỗi này Chúa chúng ta đã làm cho chúng ta quá vững chắc, chúng ta phải đứng trước Đức Chúa Trời bởi tin nó. 



Đức Tin Đứng Vững Vàng Như Kết Cấu Của Đền Tạm 


Đức Chúa Trời phán bảo với chúng ta phải mang những của lễ như thế đến và xây dựng Đền tạm. Cả bạn và tôi phải trở nên những người của đức tin là người tin rằng Đức Chúa Jêsus Christ đã đến thế gian và cứu chúng ta. Chúng ta phải đứng vững vàng trước Đức Chúa Trời, phải có loại đức tin giống như những vật liệu xây dựng dùng cho Đền tạm. Bạn có tin không? Bạn có thật sự có loại đức tin đó không? Vì Hội thánh của Đức Chúa Trời, Phúc âm của Nước và Thánh Linh vẫn tiếp tục rao giảng. Vì đây là nền tảng thật của đức tin thật, tôi không thể nhấn mạnh nó cách đầy đủ được. 

Quá nhiều Hội thánh và Giáo phái của thế giới này vẫn không biết lẽ thật mà Chúa Jêsus nhận tội lỗi qua Ngài bởi Báp-tem của Ngài, và thay vào đó chỉ tin huyết của Thập-tự-giá. Ngay cả trong trường hợp này, Chúa của chúng ta vẫn để cho chúng ta tìm ra lẽ thật. Lý do tại sao Chúa Jêsus bị đóng đinh và bị đâm trên Thập-tự-giá là vì Ngài đã chịu Báp-tem bởi Giăng Báp-tít ở sông Giô-đanh. Vì Ngài đã nhận tất cả tội lỗi của thế gian chuyển qua Ngài bởi Báp-tem của Ngài nên Ngài bị đóng đinh và bị đâm trên Thập-tự-giá. 

Như thế, đức tin của những người tuyên bố là đã nhận sự tha tội chỉ bởi tin vào huyết trên Thập-tự-giá là đức tin giả, nên dù họ chân thành sốt sắng thế nào đi nữa thì cuối cùng tất cả đều tan vỡ. Dù họ rao giảng lớn tiếng cho đám đông cách không mệt mõi để người ta tin Chúa Jêsus, đức tin của họ chỉ tin vào huyết Chúa Jêsus, dâng lên những lời cầu nguyện ăn năn, và không thể giải quyết vấn đề tội lỗi của họ, là loại đức tin xây trên nền tảng rạn nứt, nó sẽ sụp đổ xuống khi nước mưa tuôn chảy, gió thổi, và lũ lụt kéo đến. 

Chính tôi không nghe nói về Báp-tem của Chúa Jêsus cách chi tiết rõ ràng trên 10 năm kể từ khi tôi khởi sự tin Chúa Jêsus. Tuy nhiên, Chúa Jêsus gặp tôi với Lời của Lẽ thật, và tôi đã được tái sanh bởi Nước và Thánh Linh. Bây giờ tôi biết rằng có nhiều người trên toàn thế giới đang tìm kiếm lẽ thật nhưng họ không gặp. Tôi muốn nói với tất cả họ, để họ có thể nghe lẽ thật của Nước và Thánh Linh, và để họ có thể nhận sự tha tội bởi tin điều này trong lòng họ. 

Trước khi bạn được tái sanh, bạn cũng có thể sống một cuộc sống tôn giáo. Lúc ấy, có lẽ bạn không nghe chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn. Không chỉ những thế, có lẽ bạn cũng không nghe Phúc âm của Nước và Thánh Linh, là việc tội của bạn được chuyển qua Chúa Jêsus khi Ngài chịu phép Báp-tem. 

Thật quan trọng khi một Cơ đốc nhân biết và tin lẽ thật của chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn theo đúng ý nghĩa của nó, Nếu bạn chưa tin, không bao giờ quá trể – tất cả mọi việc bạn phải làm là tin ngay bây giờ. Vì thế chỉ khi bạn tin thì bạn mới được cứu toàn vẹn, đặt nền tảng đức tin của bạn cách vững chắc, và thiết lập đức tin của bạn trên nền tảng này. 



Người Ở Trong Hội Thánh Của Đức Chúa Trời Cũng Phải Đặt Nền Tảng Đức Tin Của Họ Cách Vững Vàng 


Ma-thi-ơ 24:40 nói, “Lúc ấy, sẽ có hai người nam ở trong một đồng ruộng, một người được đem đi, còn một người bị để lại.” Khi tất cả chúng ta tuyên bố đức tin của chúng ta trong cùng một lẽ thật và phục vụ cùng môt Phúc âm trong Hội thánh của Đức Chúa Trời, có một bi thảm nào hơn nếu vài người trong chúng ta bị bỏ lại? 

Vì Lời của Đức Chúa Trời là tri thức và lịch thiệp, đức tin không thể ép buộc bất cứ ai bởi áp lực. Khi bạn nghe Lời của Đức Chúa Trời rao giảng ra cho bạn cách lịch thiệp, bạn phải tin nó với tâm trí trong sáng, tập trung tâm trí của bạn vào sự thật là bạn đang nghe Lời Đức Chúa Trời. Khi dân Y-sơ-ra-ên nghe những gì Môi-se nói với ho, họ xem đó không phải là lời của ông ta nói với họ nhưng là Lời của Đức Chúa Trời. Giống như thế, khi bạn nói về những gì Lời của Đức Chúa Trời nói, bạn cần phải kiểm tra lại xem bạn có thật sự tin đúng như Lời Đức Chúa Trời hay không. Bạn cần phải xem xét Lời với một cái đầu trầm tĩnh và rồi tin những gì nó thật sự nói với bạn. 

Kinh thánh đã khen ngợi những tín đồ ở thành Bê-rê vì thái độ vô tư của họ đối với Lời Đức Chúa Trời. Những tín đồ ở Bê-rê “Những người nầy có ý hẳn hoi hơn người Tê-sa-lô-ni-ca, đều sẵn lòng chịu lấy đạo, ngày nào cũng tra xem Kinh thánh, để xét lời giảng có thật chăng.” (Công vụ các Sứ đồ 17:11). Tóm lại họ tin Lời của Ngài cách có lý trí khi họ được dạy dỗ. 

Đức tin thật đến từ lý trí và tấm lòng vô tư tìm kiếm Lời Đức Chúa Trời. Có bất cứ một chiều hướng nào bắt buộc bạn tin ngược lại với ý muốn của bạn không? Ngay cho dù người ta bắt buộc một ai khác tin, điều này thật sự là vô ích, vì người bị ép buộc sẽ không thật sự là tin những gì mà anh/chị ấy nói là tin. Trước Đức Chúa Trời, mọi sự tùy thuộc vào người ta tin gì trong ý chí tự do của anh/chị ấy. Nếu ai đó thật sự không tin dù được nghe nói cùng một câu chuyện nhiều lần, thì không có cách nào khác ngoại trừ người này bị kết thúc trong địa ngục. 

Vì thế, mỗi tội nhân trên cả thế gian này đáng cho chúng ta thương xót; nhưng nếu vài người trong chúng ta không tin Lời Đức Chúa Trời như cách nó đáng phải tin dù cho là tất cả chúng ta đều ở trong cùng một mái nhà thờ của Đức Chúa Trời, thì họ chỉ đáng thương hơn. Thật có gì đáng thương hơn một ai trong chúng ta kết thúc trong địa ngục, dù họ vẫn ở trong cùng một Hội thánh của Đức Chúa Trời với chúng ta không? 

Chúa Jêsus có mười hai môn đồ và trong vòng họ có Giu-đa là người không tin rằng Chúa Jêsus là Đấng Mê-si-a, là Cứu Chúa. Vì Giu-đa luôn luôn gọi Chúa Jêsus là thầy. Phi-e-rơ cũng thường gọi Chúa Jêsus là thầy trong nhiều lần, nhưng mặt khác, cuối cùng ông tin và xưng nhận, “Lạy Chúa, Ngài là Đấng Christ Con Đức Chúa Trời. Ngài là Con Đức Chúa Trời, là Cứu Chúa, là Đấng đến để làm cho tội lỗi của tôi biến đi. Ngài là Đức Chúa Trời của sự cứu rỗi.” 

Nói cách khác, đức tin của Phi-e-rơ khác với đức tin của Giu-đa. Sau khi Giu-đa phản bội Chúa Jêsus và bán Ngài, ông tự thắt cổ chết đi. Mặc dù Giu-đa đã ở với 11 môn đồ khác, nhưng cuối cùng, ông thật sự không nhận ra Chúa Jêsus là ai, và vì thế ông bị kết thúc trong địa ngục. Trái lại, Phi-e-rơ được cứu bởi nhận ra Đức Chúa Jêsus và tin Ngài là Cứu Chúa của ông, mặc dù ông là người thiếu kiên nhẫn và có quá nhiều khiếm khuyết. 

Giống thế, sự cứu rỗi tùy thuộc vào người ta biết lẽ thật và tin nó trong lòng hay không. Một người không thể tin lẽ thật khi họ không biết lẽ thật. Tuy nhiên nếu người ta không tin vào lẽ thật dù họ biết lẽ thật, họ phải đối diện với sự trừng phạt lớn (Lu-ca 12:48). Đó là tại sao Đức Chúa Trời phán với chúng ta rằng nền tảng đức tin của chúng ta phải vững vàng và đúng. 



Đức Tin Của Chúng Ta Thế Nào?


Nền tảng đức tin của chúng ta có được làm cho mạnh không? Nó có vững vàng không? Bạn có tin rằng Chúa đã cứu bạn cách dứt khoát không? Qua Nước và Thánh Linh, Chúa của chúng ta đã chắn chắn cứu chúng ta. Đây không phải là điều đặc biệt chỉ có trong lời dạy của chúng ta, nhưng nó là những gì Đức Chúa Trời hứa trong Cựu Ước và những gì Đức Chúa Jêsus đã hoàn thành trong Tân Ước – đó là, đây là cách mà Đấng Christ cứu chúng ta. 

Chúa Jêsus là Vua của các vua (chỉ đỏ điều) Đấng đến thế gian này trong xác thit loài người, nhận tội lỗi thế gian về Ngài bởi Báp-tem (chỉ xanh), mang những tội lỗi này đến Thập-tự-giá và chịu đóng đinh (chỉ đỏ sậm), sống lại từ kẻ chết, và bởi đó Ngài cứu chúng ta. Ngài hứa rằng Ngài làm thế trong Cựu Ước, và Ngài cứu chúng ta bởi thật sự hoàn thành lời hứa này trong Tân Ước. Bạn có tin không? Không có gì khác hơn điều này để chúng ta đặc nền tảng đức tin vững chắc. 

Có hàng trăm triệu Cơ đốc nhân trên toàn thế giới, và hầu hết họ có nền tảng đức tin rạn nứt. Chúng ta có thể thấy người ta có đức tin đúng hay không chỉ bởi đọc lướt qua nhiều sách Cơ-đốc đang có hiện nay. Tác giả của những quyển sách này có khuynh hướng trở thành những lãnh đạo của các cộng đoàn Cơ-đốc, và bởi đọc sách của họ, chúng ta có thể thấy họ có kiến thức về lẽ thật đúng hay không. Nếu một trong các lãnh đạo này là người thiếu hiểu biết hay không tin vào lẽ thật dù là họ biết nó, thì những người theo các lãnh đạo như thế tất cả sẽ bị trói buộc trong địa ngục. Nỗi buồn là có hiếm người biết lẽ thật, ít đến nỗi chỉ một trong một triệu. Đó là lý do tại sao chúng ta là người biết lẽ thật phải phổ biến Phúc âm cho toàn thế giới cách trung tín. 

Đức Chúa Trời đang làm việc qua chúng ta. Bạn và tôi không thể tránh né nhưng phải rao truyền Phúc âm, vì không rao truyền Phúc âm của Nước và Thánh Linh cho toàn thế giới là bà con với những người phạm trọng tội trước Đức Chúa Trời. Trong thực tế, nếu chúng ta không đeo đuổi và phục vụ công việc này trong đức tin, thì chúng ta sẽ phạm tội trọng trước Đức Chúa Trời. Đó là cái tội để cho người ta đi vào địa ngục mặc dù chúng ta biết chúng ta có thể ngăn chận nó; họ là những người mà tội họ không được tha, và họ sẽ bị kết thúc trong địa ngục trong sự ngu dốt của họ, vì chúng ta là người biết lẽ thật mà giữ miệng mình ngậm lại. 

Nếu chúng ta không hoàn thành công việc được phân công cho chúng ta, thì những người này sẽ phản kháng chúng ta, vì đó là công việc bắt buộc của chúng ta. Kinh thánh cảnh cáo chúng ta rằng, “Nhưng nếu kẻ canh giữ thấy gươm đến mà không thổi kèn, đến nỗi dân sự chẳng được răn bảo, và gươm đến mà cất sự sống của người nầy hoặc người kia đi, thì người đó sẽ chết trong sự gian ác mình; song ta sẽ đòi lại máu nó nơi người canh giữ.” (Ê-xê-chi-ên 33:6). Chúng ta là những người biết trước và tin trước phải thực hiện công tác này của người canh giữ. 

Tôi cảm tạ ơn Chúa vì đã ban cho tôi Phúc âm và vì làm cho chúng ta có thể biết lẽ thật này. Tôi cảm ơn Ngài nhiều hơn khi tôi nhận ra rằng chúng ta là một ít người được chọn trong thế gian này là người biết lẽ thật này và tin Phúc âm này. Chúng ta đã rao giảng Phúc âm của Nước và Thánh Linh cho nhiều mục sư và tín đồ trên toàn thế giới, nhưng mỗi ngày chúng ta xác định sự thật rằng không có ai là người thật sự biết lẽ thật này trước đây. Qua chúng ta, những người rao giảng Phúc âm của lẽ thật của Nước và Thánh Linh đang nỗi bậc lên trên toàn thế giới. Giống chúng ta, họ cũng có nền tảng đức tin vững chắc, và đang rao truyền đức tin vững chắc này. 

Nếu có nhiều người như thế đang rao giảng Phúc âm, có lẽ chúng ta thở dể dàng hơn và có chút ít thời gian nghĩ ngơi trong việc rao truyền Phúc âm, nhưng, buồn thay, không có nhiều người trên thế gian này biết và tin vào lẽ thật này. Nhiều người đánh giá việc thành tựu của Cải cách trong lịch sử thế giới. Khi chúng ta đánh giá nó trong từng chi tiết, chúng ta có thể thấy rằng những nhà cải chánh đã đặt sai cái nút đầu tiên của nền tảng đức tin theo Kinh thánh trong thời Cải chánh, và mọi việc theo sau khác cũng đặt không đúng chỗ. Bất chấp việc sửa sai những lỗi về sau, bởi cái nút đầu tiên vẫn đặt sai, nó tiếp tục không hoàn thiện; như thế lịch sử Cơ đốc giáo phải được viết lại. 

Tôi hy vọng và cầu nguyện rằng tất cả các bạn đứng trước Đức Chúa Trời trên nền tảng đức tin vững chắc, và trên nền tảng đức tin này, bạn sẽ sống cuộc sống vì lợi ích cho sự phục vụ Phúc âm. Khi bạn sống vì Phúc âm, lòng bạn tự nhiên sẽ tràn đầy sự vui mừng. Khi người ta sống vì Phúc âm, lòng của họ biến đổi thành người thuộc linh. Và khi Đức Thánh Linh tràn đầy lòng của họ và làm việc trong họ, tất cả họ sẽ tràn ngập sự vui mừng. 

Nhưng nếu bạn không sống vì Phúc âm mà theo đuổi ước muốn của xác thịt ngay cả bạn nhận sự tha thứ tội và biết Phúc âm của Nước và Thánh Linh, bạn cũng sẽ kết thúc trong cuộc sống vô nghĩa và trống không. 

Cám ơn Đức Chúa Trời vì đã ban cho chúng ta phúc âm quí báu này, và ban cho chúng ta sự cứu rỗi miễn phí. Lời cầu nguyện và hy vọng của tôi tất cả các bạn nên tra xét lại đức tin của bạn lại một lần nữa, và nhận món quà cứu rỗi trọn vẹn qua chỉ xanh, tím, đỏ và vải gai mịn.